Chương 34

Ninh Tùy Uyên vốn chẳng biết hổ thẹn là gì, chỉ ung dung nhướng nhẹ chân mày, ngửa lưng ra sau, tư thế lại càng buông thả: “Cũng đáng để thưởng thức.”

“…?”

Y còn thản nhiên mà đánh giá nàng.

Ninh Tùy Uyên tiện tay lật vài cuốn tấu chương: “Cung Thương Lan hơi hẻo lánh, bản tôn đã lệnh cho người dời chỗ ở của ngươi sang điện Dao Hoa. Có chỗ nào còn thiếu, cứ nói với hạ nhân là được.”

So với lúc ban đầu, thái độ của y đối với nàng quả thực đã hòa hoãn đi nhiều.

Phù Huỳnh không quên mục đích đến đây, bèn mở miệng: “Đế quân định xử trí những người Dao Sơn kia ra sao?”

Ngón tay Ninh Tùy Uyên khựng lại trên quyển tấu, mí mắt nhướng lên.

Phù Huỳnh nói: “Cửu U không thích hợp cho phàm nhân sinh sống, nếu cứ để bọn họ rời đi thế này, e rằng sẽ chết dọc đường. Chi bằng Đế quân phái vài người theo ta, để ta hộ tống bọn họ trở về.”

Ninh Tùy Uyên khẽ bật cười, hất tấu chương trên tay sang một bên, phát ra tiếng “Bộp”.

Y vừa định nói gì đó thì cửa điện bỗng mở toang, một ma binh mặc giáp trụ, trông như thống lĩnh quân doanh, vội vã xông vào: “Báo! Cổ độc ở quân doanh càng lúc càng nặng, rất nhiều người đã…” Hắn ta cắn môi, khó khăn nói tiếp: “Không chống đỡ nổi nữa.”

Sắc mặt Ninh Tùy Uyên vụt đổi, y đứng bật dậy.

“Dược sư nói sao?”

“Dược sư nói loại cổ độc này khó giải, xưa nay chưa từng nghe thấy.”

Sát khí giữa hàng mày Ninh Tùy Uyên càng đậm: “Mấy tên tiên gia bị bắt kia đâu?”

Ma binh càng thêm khó xử: “Có vài người đã tự sát, còn vài kẻ… Tự thi triển tương vong thuật, tra hỏi thế nào cũng không được gì.”

Ninh Tùy Uyên gần như bóp nát cả đốt xương ngón tay.

Y sải bước nhanh ra khỏi đại điện, thổi sáo triệu kỳ lân tọa kỵ đến. Thấy Phù Huỳnh còn đứng trước điện ngẩn người, y lập tức hạ lệnh: “Thành Phong, mang nàng theo.”

Thành Phong nhìn theo hướng Ninh Tùy Uyên đã đi khuất từ lâu, lại nhìn sang Phù Huỳnh, không còn cách nào khác, đành cung kính mời nàng lên ngựa của mình: “Cô nương, mời.”

Đợi Phù Huỳnh ngồi yên, Thành Phong bèn cưỡi kiếm đạp mây, kéo chiến mã phi thẳng về phía quân doanh.

Từ khi binh vệ giữ thành trúng cổ độc, nơi này đã trở thành cấm địa.

Tới nơi, Thành Phong đưa cho Phù Huỳnh một chiếc đấu lạp che mặt: “Cô nương đội lên, thứ này có thể ngăn truyền độc, tránh làm hại đến cô nương.”

Phù Huỳnh nhận lấy đấu lạp, đi theo Thành Phong tiến vào trong quân doanh.

Khung cảnh ở đây có thể dùng từ thê thảm của nhân gian để hình dung. Hơn ba nghìn binh vệ, ngã xuống ít nhất phân nửa; số còn có thể cử động thì mặt đều lở loét, da chảy máu đỏ; nặng hơn nữa thì đã chẳng thể xuống giường, dung mạo tan nát, thân thể chi chít vết thương, toàn thân toát ra ác khí ghê người.

Cho dù Phù Huỳnh vốn không ưa ma binh, nhưng chứng kiến cảnh này, trong lòng nàng vẫn dấy lên sự không đành lòng.

“Rốt cuộc đây là chuyện gì?”

Thành Phong lắc đầu, thở dài: “Thành Cửu U không cho tộc nhân tự do ra ngoài, trước nay quản thúc nghiêm ngặt. Cho đến một tháng trước, có mật thám lẻn vào, chẳng biết dùng thủ đoạn gì, khiến nhiều người trúng độc ngã xuống. Đế quân cũng đành bất lực.”

Phù Huỳnh che kín mũi miệng, ánh mắt thoáng hiện nét suy tư.

Đi tới chủ doanh của quân doanh, Thành Phong mở cửa, để Phù Huỳnh vào trước.

Trong phòng đen đặc người quỳ, sắc mặt Ninh Tùy Uyên âm u, hiển nhiên vừa nổi trận lôi đình, khiến kẻ nằm rạp dưới đất không ai dám thở mạnh.

“Cũng… Cũng không phải hoàn toàn không có cách.” Dược sư dập đầu, giọng run rẩy: “Loại… Loại cổ độc này bắt nguồn từ núi Thái Hoa, nếu có người dám lẻn vào trong núi, tìm được phương thuốc, trong vòng nửa tháng… Nói không chừng còn có thể cứu được.”

Nghe xong, ánh mắt Ninh Tùy Uyên lóe sáng.

Y ngẩng đầu, dường như vô tình mà lại như cố ý, ánh mắt chạm thẳng vào tầm nhìn của Phù Huỳnh.

“Đều lui xuống.”

Đám người run rẩy lui khỏi chủ doanh.