Chương 33

Thấy ý nàng đã quyết, Thúy Lung chỉ còn biết thở dài: “Vậy… Còn Bích La?”

Phù Huỳnh liếc mắt qua: “Cứ để nàng ta ngủ đi.”

Thúy Lung hết cách, đành sai Thị Họa ở lại cung Thương Lan, còn bản thân thì theo Phù Huỳnh đến đại điện Trùng Hoa.

Kiệu đi suốt từ cung Thương Lan, băng qua đình Lưu Hà, rồi vượt thêm mấy dãy thủy tạ lâu đài, mới tới được đại điện Trùng Hoa.

Đại điện sừng sững trên long thủ của Sơn Thần, lấy thần cốt làm nền, vàng ngọc làm nóc, cột chạm lanh ngọc biếc, mười hai trụ cao chọc trời, nguy nga tráng lệ đến mức hoa mỹ phù phiếm.

Phù Huỳnh vừa đặt chân vào đã bị ánh vàng từ điện lớn làm lóa mắt, khẽ lặng đi một thoáng: “Đế quân các ngươi… Từ trước đến nay đều thế này sao?”

Từ kiến trúc cho đến y phục, chỗ nào cũng tràn ngập sự phô trương.

Thúy Lung lại hãnh diện vô cùng: “Đây chẳng là gì, điện Chúc Minh nơi Đế quân ở còn khí thế hơn thế nữa.”

Phù Huỳnh: “…”

Thôi vậy.

Nàng cất bước lên bậc cao, sắp đến cửa điện thì phía sau có tiếng gọi...

“Phù Huỳnh cô nương.”

Phù Huỳnh quay đầu lại.

Thành Phong ba bước thành hai đã chạy đến trước mặt, ôm quyền hành lễ: “Thật khéo, cô nương cũng đến tìm Đế quân sao?”

Ngoài hai người Thúy Lung và Thị Họa được tiếp xúc lâu ngày, Phù Huỳnh vốn chẳng có mấy thiện cảm với người bên cạnh Ninh Tùy Uyên. Hắn ta thân mật chào hỏi như thế, nàng chỉ lạnh lùng gật đầu một cái.

Thành Phong đâu khó nhận ra sự lạnh nhạt ấy, song hắn ta chẳng mấy để tâm, tự mình bắt chuyện: “Có điều đại điện Trùng Hoa xưa nay không để kẻ khác tùy ý bước vào. Nếu cô nương không chê, thuộc hạ xin đi thông báo một tiếng.” Hắn ta mỉm cười: “Tránh cho đám ngự thú canh cửa kia mạo phạm cô nương.”

Phù Huỳnh đưa mắt nhìn về phía Thành Phong chỉ.

Trên cửa điện khắc hai con giao thú sáu đầu, vảy đen viền vàng, sống động như thật. Nhìn kỹ, đôi mắt thú canh còn lóe lên ánh đỏ, dường như sắp hóa thân mà bước ra.

Phù Huỳnh khẽ dừng một chút, hơi cúi đầu với Thành Phong: “Vậy thì phiền Thành Phong đại nhân rồi.”

Thành Phong cong khóe môi: “Có đáng gì mà gọi là phiền.”

Phù Huỳnh dõi mắt nhìn theo Thành Phong bước vào cửa điện, còn bản thân thì đứng ngoài, trông xuống thế giới bên ngoài Hoa cung.

Cửu U cung quá đỗi hùng vĩ, nhìn một cái mà chẳng thấy điểm tận cùng, tường cung liên miên tầng tầng lớp lớp, nối liền với ngọn lửa rực cháy như từ trời đổ xuống, dựng nên cảnh tượng kỳ lạ huy hoàng đến khó tin.

“Cô nương, Đế quân cho phép người vào.” Thành Phong lại quay sang nói với Thúy Lung: “Ngươi cứ đợi ngoài điện.”

Phù Huỳnh thu ánh mắt, bước theo Thành Phong vào trong.

Vừa vào, nàng đã thấy nam nhân ngồi nơi vị trí tối cao. Cách xa như vậy, y vẫn cao cao tại thượng, nửa tựa nửa ngồi trên chiếc vương tọa màu đen, dáng vẻ thản nhiên có phần lười nhác.

Phù Huỳnh cúi đầu hành lễ. Chốc lát sau, giọng nói trầm thấp của y vang vọng khắp đại điện.

“Lại gần chút.”

Nàng bước lên mấy bước.

Ninh Tùy Uyên chống tay lên má, cặp mắt lạnh lùng quét từ đầu đến chân nàng một vòng.

Bộ y phục này quá mực hoa lệ, càng khiến dung nhan như ngọc của nàng thêm phần đẹp đẽ.

Ánh mắt y không rời, chăm chú nhìn gương mặt trắng trẻo ấy, rồi lại dừng thật lâu nơi đôi mắt đang cụp xuống kia.

Trên thân Phù Huỳnh, đẹp nhất chính là đôi mắt.

Con ngươi to tròn, chẳng hề đờ dại, so với mắt hạnh bình thường thì đuôi mắt nàng hơi nhếch, hàng mi mảnh, dài, không quá cong, dày đặc che phủ con ngươi trong veo như trái nho đen.

Ma long ưa châu ngọc, ham xa hoa, cũng ưa người đẹp vật quý.

Y xưa nay vốn có bản tính phô trương, chẳng hiểu cái gọi là kiềm chế của tiên gia. Lúc này nhìn thấy Phù Huỳnh hợp ý, càng chẳng muốn che giấu, ánh mắt trần trụi mà nóng bỏng như thú dữ, cứ thế găm chặt lên người nàng.

Phù Huỳnh bị nhìn đến nỗi tim dấy lên bồn chồn bực bội, bèn lấy hết can đảm trừng trả lại.