Chương 26

Bông hoa héo úa, tựa như sinh mệnh sắp tàn, cũng giống như số phận của tất cả những người nơi đây.

Phù Huỳnh không nỡ nhìn thêm.

Nàng nhắm mắt, cố gắng điều hòa hơi thở, phải mất một lúc lâu mới ổn định được tâm tình, rồi bất ngờ túm lấy binh vệ đi trước: “Ta muốn gặp Ninh Tùy Uyên.”

Nàng gọi thẳng tên y, khiến tiểu thống lĩnh kia lập tức tròn xoe mắt.

“Cái này…”

“Ngươi lui xuống đi.”

Một giọng nam trẻ tuổi vang lên phía sau.

Đó là một thanh niên cao gầy, dung mạo tuấn tú, khoảng hơn hai mươi tuổi, hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh máu tanh của rừng tế.

“Thành Phong đại nhân.”

Vài tên ma binh lập tức cung kính hành lễ.

Thành Phong phẩy tay: “Đi đi, để ta xử lý.”

“Vâng.”

Chờ binh vệ rút hết, Thành Phong thu vẻ lạnh nhạt, nở nụ cười sảng khoái với Phù Huỳnh: “Nơi ô uế thế này, mong đừng khiến cô nương phật ý. Không bằng theo tại hạ ra ngoài trước?”

Phù Huỳnh không đồng ý: “Ta muốn gặp Ninh Tùy Uyên.”

Lần này, Thành Phong lại khó xử.

Ninh Tùy Uyên hoàn toàn không hay biết chuyện Phù Huỳnh tự tiện xông vào bãi Hành Cảnh. Còn ba ngày nữa mới đến lúc Lâu Kim Cẩu quy vị, vậy mà giờ nàng đã xông vào tế đàn, lại tận mắt chứng kiến cảnh thảm trong rừng tế…

Nếu nàng không phải là chuyển thế của Tô Ánh Vi thì còn dễ nói; nhưng nếu đúng là, e rằng từ đây về sau sẽ nảy sinh khúc mắc với Đế quân.

Nghĩ đến đây, Thành Phong càng nở nụ cười ôn hòa hơn: “Không giấu gì Phù Huỳnh cô nương, Đế quân bận trăm công nghìn việc, e rằng…”

Phù Huỳnh chẳng buồn phí lời.

Nàng vòng qua Thành Phong, đi thẳng vào chỗ sâu nhất của rừng tế.

Trái với tưởng tượng về một tế đàn cao ngất, ở chính giữa lại là một đầm tròn được tám cây cột khắc phù văn bao quanh.

Nước đầm tĩnh lặng, sâu không thấy đáy, gợn sóng lăn tăn, ánh sáng u minh chập chờn.

Nàng nói với Thành Phong: “Ninh Tùy Uyên giữ ta lại, chẳng qua là để chứng thực thật giả của hồn phách ta; nếu đã vậy, cần gì phải đợi lâu.”

Thành Phong khẽ sững lại.

“Đế quân, ngài thấy thế nào?”

Phù Huỳnh quay đầu, ánh mắt vượt qua Thành Phong, nhìn về phía sau hắn ta.

Ninh Tùy Uyên đang đứng dưới bóng tối u ám, sắc mặt khó đoán.

“Ta tự nguyện bước vào tế đàn, nhưng điều kiện là thả bọn họ rời đi.”

Những phàm nhân bị giam trong ngục ngón tay chỉ còn thoi thóp, nghe nàng nói vậy, không ít người gắng sức ngẩng đầu.

Ninh Tùy Uyên bước ra khỏi bóng tối: “Ngươi đang mặc cả với ta?”

Vẻ nhàn nhạt trên gương mặt Phù Huỳnh như phản chiếu từ mặt đầm lặng phía sau nàng: “Vừa đúng, vừa không đúng.”

Ninh Tùy Uyên bật cười khẽ, tiến gần nàng: “Đây là Cửu U, ngươi lấy gì để chắc rằng ta sẽ đồng ý?”

“Chính vì ngài là Đế quân của Cửu U nên ngài sẽ đồng ý.” Phù Huỳnh nói: “Với Đế quân, sinh tử của người phàm vốn chẳng khác biệt. Việc ngài dẫn bọn họ vượt muôn dặm đến Cửu U chẳng qua là để mở tế đàn dẫn hồn, hiến tế ta cũng cùng một lẽ đó. Nếu đã vậy, sao phải kinh động quá nhiều, tổn hại thiên vận của ngài.”

Ninh Tùy Uyên nhìn nàng thật sâu.

Ma long ưa sát phạt, nhưng cũng không thể tùy tiện gϊếŧ chóc.

Như Phù Huỳnh nói, danh xưng “Ma chủ” chính là gông xiềng trói buộc y.

Mười bảy năm trước ở thành Vạn Thanh, vào ngày đồ sát, số người chết oan vô số, sau đó đạo hạnh và linh vận của Ninh Tùy Uyên bị tổn hại, mất khoảng trăm năm tu vi, ngày ngày phải chịu đau đớn vì phản phệ của tu vi.

Đó chính là trừng phạt do thiên đạo giáng xuống.

Ninh Tùy Uyên vốn chẳng bận tâm đến chút đạo hạnh kia, cũng không hề sợ hãi cái gọi là trời phạt.

Quả đúng như nàng đã nói, y lại càng không bận tâm đến chuyện họ sống hay chết, tồn tại hay tiêu vong, với Ninh Tùy Uyên mà nói đều chẳng hề quan trọng. Nếu không phải vì Tô Ánh Vi, e rằng đám người phàm này cả đời cũng chẳng có cơ hội bước được nửa bước vào Cửu U.