Chương 25

Phù Huỳnh cũng thôi không muốn giải thích nữa: Từ cách Bích La hành xử suốt mười bảy năm qua đã có thể nhận ra nàng ta dành tình cảm rất sâu cho Tô Ánh Vi, lúc này tình thế lại phức tạp, chẳng thể nói rõ trong một chốc; hơn nữa Bích La đang lúc nổi giận, lại càng không nghe lọt tai.

“Thôi vậy, ngươi cứ bình tĩnh lại trước đã.” Phù Huỳnh cài lại trâm đèn xanh lên tóc, vừa bước tới trước vừa hạ giọng cảnh cáo: “Nhưng nếu ngươi còn không an phận, thì đừng mong được ra ngoài nữa.”

“Ngươi!”

Bích La tức điên, vốn định mắng thêm vài câu, nhưng lại sợ Phù Huỳnh thật sự không thả ra, nên nuốt lời xuống, ủ rũ thu mình trong hồn trâm, tức bực không thôi.

“Đây là bãi Hành Cảnh, kẻ không phận sự cấm vào!”

Lúc này, toán ma binh kia đã tiến đến trước mặt.

Ánh mắt Phù Huỳnh thoáng lóe, thong thả hành lễ: “Ta hiện ở cung Thương Lan, nhận lệnh Đế quân đến bãi Hành Cảnh.”

Khắp Cửu U đều biết Đế quân mang về một nữ tử có dung mạo giống hệt người trong lòng y.

Binh lính trấn giữ tế đàn tất nhiên cũng đã nhận được tin: Chờ khi Lâu Kim Cẩu an vị, sẽ hiến tế nữ tử ấy.

Tuy lấy làm lạ vì Phù Huỳnh đến một mình, nhưng đã có mệnh lệnh của Thành Phong từ trước, bọn họ cũng không dám manh động.

“Đi theo ta trước đã.” Binh thủ suy nghĩ chốc lát, rồi quyết định dẫn nàng vào.

Phù Huỳnh khẽ gật đầu, theo sau vài người.

Bước qua kết giới bãi Hành Cảnh thì thấy một tế đàn đen kịt trải rộng.

Cây cối ở đây mọc rất nhiều, hình dáng quỷ dị, cao thấp bất nhất, trên cây kết đầy quả đen lớn nhỏ khác nhau.

Đi sâu thêm, Phù Huỳnh thấy trên mỗi cây đều treo ngược một con chim quạ đen, toàn thân không da, trắng toát xương nối xương, gân thịt dán vào gân thịt. Nhìn kỹ, trong lòng từng con quạ lại ôm một “Nhà lao” hình gai nhọn, chính xác hơn, “Nhà lao” đó mọc từ đôi tay chúng, mười ngón đan chặt thành hình lòng bàn tay, khóa cứng tù nhân bên trong.

Những kẻ bị giam trong ngục ngón tay ấy đều là đạo khách phàm nhân, ai nấy mình đầy thương tích, gầy trơ xương.

Phù Huỳnh còn chưa hoàn hồn trước cảnh tượng quỷ dị này thì bỗng nghe một tiếng thét xé rách rừng tế. Ánh mắt nàng hướng theo âm thanh, trông thấy một tù nhân bị nhốt trong ngục ngón tay bị ép chặt đến mức nát bấy, hóa thành một vũng máu rồi thấm vào đất.

Người chết rồi, con quạ đen kia lại nhắm mắt, thu mười ngón lại, cả thân cuộn tròn thành hình cầu, chính là những “Quả đen” mà nàng đã thấy khi mới đến.

Cảnh tượng tàn khốc ấy khiến Phù Huỳnh chấn động dữ dội, dạ dày cuộn lên, suýt nữa nôn ra.

Trong ngục ngón tay, những kẻ gan lớn vẫn không chịu khuất phục, tiếng mắng chửi vang dội: “Ninh Tùy Uyên, đồ cẩu tạp chủng! Ngươi chết không toàn thây!”

“Loại cặn bã như ngươi sống trên đời, sớm muộn cũng gặp quả báo!”

“Thả chúng ta ra!”

“Cho chúng ta về nhà!!”

Trên đó ầm ĩ một hồi, sau đó lại vang lên vài tiếng nghiền xương thịt, cuối cùng tất cả đều im bặt.

Trong mắt Phù Huỳnh phủ đầy tơ máu, nhưng sắc mặt lại tái nhợt, bước chân lảo đảo, cả thân thể khẽ run.

Bích La thấy nàng khϊếp sợ thì khúc khích giễu cợt: “Đây là bãi Hành Cảnh của Cửu U, còn gọi là rừng Trừng Giới. Treo trên kia đều là ngục cốt ô do Uyên chủ đích thân huấn luyện. Nếu ngươi không muốn kết cục như thế, tốt nhất hãy ngoan ngoãn thả ta ra, giải khế với ta. Biết đâu ta nói giúp mấy câu, Uyên chủ còn có thể tha mạng cho ngươi.”

Phù Huỳnh không đáp.

Nàng ngẩng đầu, ánh mắt vô tình chạm phải một đôi mắt khác.

Là một đứa trẻ.

Tuổi còn nhỏ, chừng năm sáu tuổi.

Ngục ngón tay sẽ tùy theo thể hình phàm nhân mà thay đổi kích cỡ.

Không gian của đứa bé này rõ ràng nhỏ hơn nhiều so với những người lớn bên cạnh, vị trí cũng thấp hơn.

Trẻ con vốn dễ thích nghi với hoàn cảnh, chẳng biết sợ hãi là gì.

Thấy Phù Huỳnh nhìn mình, cô bé chớp mắt, mở bàn tay ra, trong đó là một bông hoa nhỏ, tuy đã nhăn nhúm nhưng vẫn được giữ gìn nguyên vẹn.