“Giờ nào rồi?” Giọng nàng khàn đặc, nghe đầy mỏi mệt.
“Vừa qua giờ Thìn.” Thúy Lung đặt mâm đồ ăn sáng lên bàn, nói: “Sao cô nương lại nghỉ ngơi ở đây? Chẳng lẽ giường chiếu không hợp, nên ngủ chẳng yên?”
Phù Huỳnh vừa định lên tiếng giải thích thì Thị Họa theo sau bước vào, lập tức chú ý tới bóng xanh nằm cuộn trên giường, bèn hoảng hốt kêu to: “Đó là vật gì vậy?”
Thị Họa hành động nhanh nhẹn, bước tới chỉ trong vài bước, lập tức vén lớp chăn lông phủ bên trên, rồi sững người, không nói được lời nào.
Cả hai người đồng loạt quay sang nhìn Phù Huỳnh.
Phù Huỳnh cũng không có ý định giấu giếm, bước đến sờ nhẹ lưng con Thanh Điểu vẫn còn lạnh ngắt: “Đêm qua ồn ào khó ngủ, ta lần theo tiếng động mà đi, thấy nó đáng thương nên đưa về.”
Chẳng lẽ là…
Thúy Lung và Thị Họa liếc nhau, trong ánh mắt đối phương đều thấy được vẻ ngạc nhiên giống hệt mình.
Dù trong lòng sửng sốt, nhưng cả hai cũng không để lộ ra ngoài, giả vờ quan tâm mà thực chất là dò xét: “Chưa từng thấy linh vật thế này ở Cửu U, giờ cô nương lại đang yếu ớt, chi bằng để nô tỳ mang nó đến cho Đế quân xem qua, kẻo chẳng rõ vật ấy là lành hay dữ, lỡ khi tỉnh lại lại mạo phạm cô nương.”
Phù Huỳnh khẽ cười: “Chỉ là một con chim thôi mà, sao có thể nói là mạo phạm.”
Giọng nàng bỗng chuyển sắc: “Nói đến cũng lạ, đêm qua nếu không gặp được Đế quân, e rằng ta cũng chẳng thể an ổn trở về cung Thương Lan.”
Nói xong, Phù Huỳnh nhẹ nhàng vuốt ve lớp lông mượt mà của con Thanh Điểu.
Thúy Lung và Thị Họa liếc nhìn nhau, trong lòng càng thêm ngạc nhiên. Bọn họ vốn tưởng rằng Ninh Tùy Uyên không hay biết chuyện này, nào ngờ y không chỉ biết rõ, mà còn âm thầm cho phép Phù Huỳnh mang nó về.
Bao năm nay, những nữ tử giả mạo Tô Ánh Vi để tiến vào cung Thương Lan không đến mấy trăm thì cũng mấy chục người. Nhưng người dám một thân một mình xông vào Ngọc Xích Đài, lại còn mang con Thanh Điểu ấy trở ra, Phù Huỳnh là người đầu tiên.
Không chừng, nàng thật sự là Thánh nữ chuyển thế.
Thúy Lung và Thị Họa lập tức thu lại mọi suy nghĩ dư thừa, thần thái trở nên cung kính hẳn: “Nô tỳ cũng chỉ lo cho sự an nguy của cô nương. Giờ Đế quân đã chấp thuận, nô tỳ cũng không dám nói thêm lời nào.”
Phù Huỳnh ngước mắt nhìn: “Con chim này thân thể suy nhược, chỗ các ngươi có dược phòng không?”
Thúy Lung đáp: “Có ạ, nhưng dược phòng là nơi cấm, không thể tùy tiện ra vào. Nếu cô nương cần dược liệu gì, xin cứ viết đơn thuốc, nô tỳ sẽ mang đến giúp người.”
Phù Huỳnh vốn định nhân cơ hội đến dược phòng dò xét một phen, nhưng thấy Thúy Lung vẫn mang lòng cảnh giác, nếu cố chấp ép buộc chỉ càng khiến Ninh Tùy Uyên sinh nghi.
Nàng cũng không cố chấp, ghi lại một phương thuốc đưa cho Thúy Lung, rồi tiếp tục ở lại bên giường trông nom con Thanh Điểu.
Hai người mà Ninh Tùy Uyên phái đến đều lanh lẹ, chẳng mấy chốc đã theo đơn của Phù Huỳnh mà lấy đủ dược liệu, thậm chí còn bảo dược sư luyện thuốc thành dạng đan để tiện cho con chim nuốt vào.
Sau khi dùng xong một liều thuốc, tình trạng của Thanh Điểu lập tức chuyển biến tốt hơn.
Nó ngoan ngoãn nằm ngủ trên giường, Phù Huỳnh rảnh rỗi, ngón tay khẽ khàng nghịch đôi chân nhỏ của nó.
Đã quyết định nuôi dưỡng nó, vậy tất nhiên nên đặt cho một cái tên.
Nghe nói con Thanh Điểu này có thể hóa hình thành người, tuy “Tiểu Long Bao” đáng yêu thật, nhưng suy cho cùng cũng không giống tên gọi của một người.
Trước khi đặt tên, vẫn nên xác định giới tính. Trong nguyên tác không hề đề cập đến chuyện này.
Trước đây nàng từng nghe giọng nó, giống như nữ tử, nhưng chuyện này cũng không thể chắc chắn, dù sao Phù Huỳnh chưa từng tiếp xúc với thần thú, lỡ đâu mai sau hóa hình lại là một nam tử thì chẳng phải quá lúng túng?
Để chắc chắn, Phù Huỳnh nhanh chóng vén chân sau của nó lên xem xét kỹ càng.
Ừ, là nữ.