Chương 9: Khởi đầu ở học viện

Cầm tấm thiệp trên tay, cậu không để ý nữa, nhét vào trong áo rồi tiếp tục hấp thụ quỷ dê.

Hắc khí tản ra như sương mỏng, từng sợi quỷ khí bị kéo vào trong cơ thể. Khi dòng khí cuối cùng tan biến, Nhất Bạch nhắm mắt cảm nhận, cơ bắp căng lên, xương cốt như được tôi luyện thêm một lớp. Không phải tăng vọt kiểu bộc phát, mà là thứ mạnh lên rõ ràng, chắc nịch như vừa vượt qua một đợt rèn thể nghiêm túc.

Trong ý thức, cánh thứ năm cuối cùng cũng sáng. Không phải kiểu bùng lên rực rỡ, mà là một đốm sáng mờ nhạt, nhỏ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng chỉ là ảo giác.

Nhất Bạch nhìn Cố Trường Phong đang đứng cách đó không xa, ánh mắt đối phương vẫn khóa lên người cậu. Cậu không nhịn được mà hỏi:

"Có thể cho tôi biết nơi này là nơi nào không."

Cố Trường Phong như chợt nhớ ra điều gì, đáp rất nhanh:

"Nơi này là điểm đã được phong tỏa và sơ tán, tạm thời giao cho học viện tiếp quản. Tôi đang thắc mắc vì sao cậu vào được đây."

Nhất Bạch nghe vậy, trong lòng lập tức nối lại vài mảnh ghép. Chuyến xe đêm đó, hai kẻ bí ẩn, rồi cả việc mình bị cuốn vào nơi này.

Cậu kể lại mọi chuyện, chỉ giấu việc mình gặp nhóm Hạo Nhiên và cướp đồ của họ, còn về cây lưỡi hái thì nói bản thân vô tình có được.

Cố Trường Phong nghe xong, trầm ngâm khá lâu. Hơi thở của anh ta đều đặn, nhưng bàn tay đã vô thức siết chặt chuôi đao bên hông.

Cố Trường Phong nói: "Tôi đi báo cáo. Cậu đừng rời khỏi phạm vi này."

Nhất Bạch gật đầu, chờ đối phương đi khuất mới bước đến con quỷ dê cấp A còn lại. Hắc khí lại cuộn lên, lần này hấp thụ nhanh hơn. Khi nuốt trọn cả hai, cánh thứ năm trong ý thức sáng hơn một chút, vẫn mờ nhưng đã có tiến triển.

Cậu vung tay, lưỡi hái bay về như có dây kéo vô hình. Cậu không do dự, dùng chính lưỡi hái rạch ngang cổ mình.

[Death]

Khi mở mắt lần nữa, cậu lúc này cũng đã nắm được phương pháp thắp sáng. Nhờ vậy, hai con quỷ dị cấp A kia cứ bị cậu gϊếŧ đi gϊếŧ lại, liên tục không có cơ hội phản kháng.

Dù vậy, ở giai đoạn đầu, chúng vẫn cần một khoảng thời gian nhất định để hấp thụ. Tranh thủ quãng thời gian đó, cậu vừa liên tục hỏi được một số thông tin, từ đó biết thêm không ít chuyện về thế giới hiện tại.

Xã hội đã thay đổi. Quỷ dị xuất hiện, khu phong tỏa mọc lên khắp nơi, và có những tổ chức đứng sau điều phối, trong đó có một nơi gọi là học viện linh dị, chuyên đào tạo ngự linh sư.

Lúc đầu, cậu còn khá chật vật với hai con quỷ dị, nhưng càng về sau cậu đã có thể nắm được điểm yếu và từ đó lựa chọn cách giải quyết nhanh nhất.

Sau mười lần như thế, lúc này cánh thứ năm cũng đã sáng lên. Ngay khoảnh khắc ánh sáng bừng nở, cơ thể cậu như được rót vào một luồng sức mạnh dâng trào, lan khắp cơ thể.

Cùng lúc đó, cậu cảm nhận đôi mắt quỷ dường như đã hoàn toàn hòa làm một với mình, không còn cảm giác xa lạ hay bị áp chế như trước. Việc tiêu hao linh tính để duy trì năng lực cũng biến mất, nhẹ nhàng như thể nó đã thuộc về cậu.

Không chỉ vậy, cậu còn có thể tùy ý ẩn đi hai sợi dây kia, khiến chúng biến mất khỏi tầm mắt và hơi thở, không để lộ bất kỳ dấu vết nào.

Một lúc sau khi nói chuyện và nhận thư mời từ Cố Trường Phong, lúc này cậu cũng nhận lời đề nghị cùng đến học viện.

"Học viện muốn gặp cậu. Đây là thư mời. Nếu cậu đồng ý, tôi dẫn đường."

Nhất Bạch nhìn thư mời, nhét vào áo như cách cậu đã làm với tấm thiệp ban nãy.

"Được. Đi thôi."

Trong một văn phòng của học viện linh dị, có lẽ là phòng họp, màn hình lớn đang chiếu cảnh Nhất Bạch một mình áp đảo hai con quỷ dê cấp A, vào đúng thời điểm vừa thức tỉnh.

Một người ngồi ghế chủ tọa chống tay lên cằm, giọng vang lên:

"Thực lực thằng nhóc này không tệ. Phải chiêu mộ."

Một người bên cạnh nhíu mày, có vẻ cẩn trọng hơn:

"Vừa thức tỉnh mà đã có khả năng xử lý cấp A, còn gϊếŧ sạch trong khu phong tỏa. Nếu không chiêu mộ được, sẽ mất đi một nhân tài."

Một giọng nữ lạnh nhạt chen vào, không biểu cảm:

"Vấn đề không phải được hay không, mà là cậu ta có chấp nhận hay không."

Hiệu trưởng gõ nhẹ lên mặt bàn:

Hiệu trưởng nói: "Cố Trường Phong đã đưa thư mời chưa."

Người phụ trách liên lạc lập tức đáp:

"Thư đã đưa rồi. Hiện đang trên đường đến đây."

Hiệu trưởng gật đầu, giọng nói chậm rãi:

"Sắp đến ngày khai giảng năm học mới. Cũng nên xem lại thực lực lứa này. Nếu cậu ta thật sự phù hợp, đưa thẳng vào diện trọng điểm."

Bàn bạc thêm vài câu, mọi người lần lượt rời khỏi phòng.

Phía bên này, Nhất Bạch theo Cố Trường Phong đến trước học viện linh dị. Nhìn bề ngoài, gọi đây là nơi đào tạo ngự linh sư cũng khó tin, vì nó không khác gì một trường học bình thường, rõ ràng là ngụy trang.

Nhất Bạch bước chậm lại. Xung quanh học viện lờ mờ có một lớp kết giới, khí tức cực mỏng. Nếu không có mắt quỷ, cậu chắc chắn không cảm nhận được.

Cố Trường Phong liếc cậu, giọng nghi hoặc:

"Cậu thấy được nó à."

Nhất Bạch gật đầu.

"Thấy. Nhưng không rõ."

Cố Trường Phong khẽ thở ra, giống như vừa xác nhận thêm một chuyện khó tin.

"Vậy thì vào đi."

Nhất Bạch bước qua ranh giới. Cảm giác như đi qua một lớp nước vô hình. Bên trong học viện, người đi lại đông hơn hẳn vẻ ngoài. Có người mặc đồng phục huấn luyện, có người đeo phù hiệu, cũng có người mang vũ khí.

Một học viên đi ngang nhìn Nhất Bạch, thì thầm với bạn:

"Nghe nói có tân sinh vừa thức tỉnh mà đánh được quỷ binh cấp A."

Học viên khác liếc sang, mắt mở to:

"Thật hay giả. Nhìn cũng bình thường mà."

Chưa kịp nghe thêm, một người đàn ông dáng cao tuổi mặc vest đen đã bước tới. Ông ta nhìn Nhất Bạch như xác nhận ảnh trên hồ sơ, rồi mỉm cười chào hỏi:

"Cậu đây có phải là Vương Nhất Bạch."

Nhất Bạch đáp:

"Là tôi."

Trương Phi lập tức giới thiệu, thái độ thân thiện đáp:

"Xin cho phép tôi giới thiệu. Tôi là Trương Phi, một trong các giám thị của học viện. Tôi đến đây để thay mặt nhà trường hoàn thành một bài kiểm tra nhỏ."

Nhất Bạch nhíu mày:

"Kiểm tra."

Trương Phi gật đầu:

"Kiểm tra thực lực của cậu để phân lớp và xếp hạng. Những thứ còn lại, sau khi cậu có tư cách, tôi sẽ giải thích."

Nhất Bạch không phản đối, đi theo Trương Phi. Trên đường, ánh mắt đổ về phía cậu ngày càng nhiều. Tò mò có, kinh ngạc có, nhưng cũng có vài ánh nhìn mang ý dò xét như đang cân nhắc.

Một cô gái tóc buộc cao đứng gần bảng thông báo khẽ nói với bạn mình:

Cô nói: "Nếu thật là cậu ta, đừng chọc. Loại người này hoặc là thiên tài, hoặc là con nhà quyền thế"

Bạn cô nuốt khan:

"Tôi chỉ muốn tốt nghiệp an ổn thôi."

Trương Phi dẫn Nhất Bạch đến trước một căn phòng. Bề mặt cửa phẳng lì nhưng có cảm giác bị một loại lực bao phủ. Nếu không nhờ mắt quỷ, Nhất Bạch cũng khó nhìn ra dao động đó.

"Đây là phòng kiểm tra. Cậu chỉ cần vào. Tôi sẽ đưa ra yêu cầu."

Nhất Bạch hỏi thêm một câu, giọng vẫn bình tĩnh:

"Có thể nói cụ thể được không, thưa giám thị Trương Phi."

Trương Phi có vẻ hơi bất ngờ vì sự lễ phép này. Ông ta, rồi giơ một ngón tay lên:

"Chỉ cần cậu đánh bại một con quỷ binh cấp B là được."

Nhất Bạch bước vào.

Vừa qua ngưỡng cửa, khung cảnh xung quanh lập tức thay đổi. Không gian kéo dài ra như một phòng mô phỏng. Trước mặt cậu, một bóng hình tụ lại thành thực thể. Quỷ binh hình thù dị dạng, thân thể như ghép từ thịt thừa, trước ngực có một viên ngọc đen lóe lên.

Nhất Bạch nhìn nó, tự nói một câu:

"Xem ra đây là quỷ binh cấp B."

Cậu nhìn cánh tay nơi có thể triệu hồi lưỡi hái. Lần này cậu không lựa chọn triệu hồi, mà dồn hắc khí vào nắm đấm.

Hắc khí bao bọc lấy cánh tay như găng tay đen. Cậu lao tới.

Cảm nhận nguy hiểm, quỷ binh lập tức vung tay. Một đám tiểu quỷ bị triệu hồi, số lượng khá lớn, chen chúc như thủy triều.

Nhất Bạch không hoảng loạn. Mắt quỷ mở ra, dây đỏ và dây xanh hiện rõ trong tầm nhìn. Cậu đánh thẳng, từng cú đấm mang sức nặng kèm hắc khí nổ lụp bụp như pháo nhỏ. Tiểu quỷ bị quét văng liên tiếp.

Nhưng số lượng quá nhiều, mà hắc khí bao bọc lâu sẽ kéo theo tiêu hao linh tính. Quan trọng nhất, đây chỉ là hình chiếu, dù gϊếŧ sạch cũng không hấp thụ được.

Nhất Bạch lùi nửa bước, quyết định đổi cách.

Cậu vung tay, lưỡi hái hiện ra.

Trong khoảnh khắc tăng tốc, thân ảnh cậu như xé gió lao đến, nhắm thẳng quỷ binh đang không ngừng triệu hồi. Dây đỏ và dây xanh đồng thời chỉ vào viên ngọc trước ngực nó.

Nhất Bạch không chần chừ.

Xoẹt.

Quỷ binh bị cắt làm đôi. Viên ngọc trước ngực cũng tách đôi theo.

Hình chiếu vỡ tan. Khung cảnh xung quanh trở lại thành một căn phòng mô phỏng, ánh sáng trắng ổn định.

Trước mắt Nhất Bạch, bảng thông báo hiện ra.

[Bài kiểm tra số 734

Tổng số điểm: 96/100

Trạng thái: hoàn thành

Xếp hạng: 5]

Bốp bốp.

Tiếng vỗ tay vang lên. Trương Phi bước vào, ánh mắt rất hài lòng.

"Chào mừng cậu đến với học viện linh dị."