Nhìn thấy thanh huyết thương lao đến, nhóm người của Hạo Nhiên lập tức dựng lên một tấm khiên năng lượng. Ánh sáng xanh nhạt bùng lên, tạo thành một lớp màng chắn rung rinh trước màn mưa máu.
Nhưng nó chỉ chống cự được vài nhịp thở.
Rắc.
Một vết nứt xuất hiện, rồi lan ra như mạng nhện. Sắc mặt bảy người đồng loạt tái nhợt. Họ muốn lùi lại, muốn đổi đội hình, nhưng đã quá muộn.
Ầm.
Thanh huyết thương phá tan tấm khiên. Tiếng nổ chói tai vang lên. Áp lực chấn động quét ngang khiến mấy người bị hất ngã, tai ù đặc, mắt hoa lên.
Nữ quỷ không dừng lại.
Tách.
Một tiếng búng tay vang lên, rợn người như gõ thẳng vào xương sống. Thanh huyết thương lập tức tan ra thành vô số mũi tên máu, lao vυ"t như mưa tên, xuyên thẳng qua thân thể từng người.
Tiếng kêu gào ngắn ngủi tắt lịm.
Chỉ còn tiếng mưa máu rơi lộp bộp và mùi tanh nồng tràn ngập không khí.
Nhóm của Hạo Nhiên ngã la liệt, co giật vài cái rồi bất động. Không còn sức kháng cự, cũng không còn cơ hội.
Nhất Bạch trốn ở góc tối nhìn thấy cảnh tượng đó mà tê dại cả người. Bản năng bảo cậu chạy ngay, càng xa càng tốt. Nhưng một ý nghĩ khác lại cắm sâu trong đầu: vật tư, vũ khí, phù hiệu, bất cứ thứ gì có thể giúp cậu sống sót.
Cậu cắn răng, ép mình bình tĩnh, chờ đợi.
Một lúc sau, mưa máu nhạt dần rồi biến mất. Không gian căng cứng như bị bóp nghẹt cũng buông ra theo. Quỷ vực tan đi như chưa từng tồn tại. Nữ quỷ áo cưới không biết đã rời đi từ lúc nào, chỉ để lại mùi tanh bám trong mưa.
Nhất Bạch vẫn không lao ra ngay. Cậu nín thở, lắng nghe. Không còn tiếng bước chân, không còn tiếng váy áo sột soạt. Chỉ có tiếng mưa và tiếng lửa cháy lách tách trong siêu thị.
Lúc ấy cậu mới lao tới.
Bảy thi thể nằm rải rác. Mùi máu và khói trộn vào nhau khiến dạ dày cậu cuộn lên, cổ họng nghẹn lại. Nhưng cậu không cho phép mình nôn. Cậu cúi xuống, lục lọi từng người, nhanh và gọn, như sợ chỉ cần chậm một giây thì tử thần sẽ quay lại.
Cậu chạm vào một chuôi kiếm.
Vừa chạm, chuôi kiếm bỗng lạnh ngắt rồi biến dạng.
Trong nháy mắt, nó hóa thành một thanh lưỡi hái đỏ thẫm. Trên lưỡi hái, vài con mắt mọc ra, tròng mắt đảo qua đảo lại như đang nhìn thẳng vào linh hồn cậu.
Nhất Bạch trợn mắt.
Ngay khi tay cậu nắm chặt cán, một luồng tử khí tràn vào cơ thể, thô bạo như dòng nước băng đổ thẳng vào phổi. Da thịt tê dại, xương cốt như bị bẻ gãy rồi ghép lại, từng thớ cơ co rút đến mức cậu gần như cắn nát răng.
Cậu chưa kịp kêu lên thì bóng tối đã ập xuống.
[Death]
Cơn ớn lạnh bao trùm lấy cậu một lần nữa. Khi mở mắt, mọi thứ lại lặp lại: siêu thị đổ nát, nhóm Hạo Nhiên giao chiến, mưa máu, tiếng nổ, rồi bảy người gục ngã.
Lần này, Nhất Bạch không còn bàng hoàng nữa.
Cậu đợi họ bị hạ gục, đợi quỷ vực rút đi, rồi tiến đến. Cậu đưa tay cầm lại thanh lưỡi hái.
Cậu tự nhủ: "Mình phải làm được."
Luồng tử khí lại tràn vào, cơn đau lại xé nát thần kinh.
[Death]
Cậu không nhớ nổi mình đã chết bao nhiêu lần.
Một lần. Ba lần. Năm lần. Mười lần.
Mỗi lần tỉnh lại, cậu đều lặp lại đúng một việc: chờ, rồi chạm vào thanh lưỡi hái. Chỉ khác là cơ thể dần học được cách chịu đựng. Cơn đau vẫn đó, vẫn buốt đến tận xương, nhưng bớt cảm giác bị nghiền nát, như thể thanh lưỡi hái đang thử xem cậu có xứng đáng làm chủ nó hay không.
Có một lần, cậu mở mắt, siêu thị vẫn cháy âm ỉ, mưa vẫn rơi, bảy thi thể vẫn nằm đó.
Cậu nắm cán lưỡi hái.
Tử khí tràn vào, nặng nề và lạnh buốt, nhưng đã nằm trong giới hạn chịu đựng. Nhất Bạch thở dốc, mồ hôi ướt lưng, bàn tay siết chặt cán đến trắng bệch. Cậu xoay thử một vòng.
Thanh lưỡi hái lướt qua không khí, gọn, mượt, thuận tay đến kỳ lạ, như thể vốn thuộc về cậu từ trước.
Nhất Bạch lục tiếp. Cậu lấy được chiếc túi xanh ngọc của Hạo Nhiên. Còn những vũ khí khác, hễ vừa chạm vào, chúng liền tan như cát ướt, để lại cảm giác trống rỗng.
Cậu cau mày: "Nếu chủ nhân chết, vũ khí sẽ tan biến. Vậy tại sao thanh lưỡi hái này không tan? Nó không thuộc về họ, hay nó tự chọn chủ?"
Cậu không dám ở lại lâu. Cậu nhét túi xanh ngọc vào người, thu lưỡi hái lại, rồi rời đi ngay.
Trên tòa nhà đối diện siêu thị, hai bóng người vẫn đứng đó, nhìn theo. Mưa rơi trên vai họ, nhưng không ai nhúc nhích.
Một người thấp giọng hỏi: "Ngài chắc là cậu ta sao? Làm vậy có ổn không?"
Bóng người còn lại đáp gọn, giọng phẳng như đá: "Cậu ta là kẻ được tử vong chọn. Xem ra cô ta nói đúng."
Họ im lặng, để mặc Nhất Bạch biến mất giữa những con phố đổ nát.
Dọc đường, quỷ dị cấp thấp xuất hiện không ít. Chúng không nói được như nữ quỷ áo cưới, chỉ gầm gừ rồi lao tới theo bản năng. Nhất Bạch vừa đánh vừa học cách dùng vũ khí mới, từng nhát vung đều dè chừng, không dám phung phí sức.
Khi không sử dụng, thanh lưỡi hái thu lại, biến thành một đôi găng tay đen. Từ mỗi ngón tay kéo ra một sợi xích sắt mảnh, nối vào cổ tay như dây thần kinh. Khi cậu truyền lực, những sợi xích phát ra ánh sáng mờ, rồi ngưng tụ thành lưỡi hái dài, linh hoạt như một phần cơ thể.
Cậu tự nhủ: "Vẫn chưa thành thạo, chỉ hạ được quỷ dị cấp thấp." Cậu ép mình kiên nhẫn, dùng từng trận đánh để mài kỹ năng như mài dao.
Vài ngày trôi qua.
Bằng cách săn quỷ dị cấp thấp liên tục, Nhất Bạch dần thuần thục hơn. Cậu phát hiện thanh lưỡi hái có thể hấp thụ sinh lực hoặc linh hồn của đối phương, giúp cậu hồi phục vết thương và tăng cường thể lực. Dần dần, cậu có thể đối đầu quỷ dị cấp C mà không quá khó khăn.
Đến khi cậu vừa hấp thụ xong một con quỷ dị cấp C, một nhóm người xuất hiện phía sau.
Một giọng nói sắc lạnh vang lên: "Này, cậu trai kia. Cậu là Ngự Linh Sư thuộc tổ chức nào? Ai cho phép cậu săn bắt ở đây?"
Nhóm đó có năm người. Dẫn đầu là một cô gái tóc bạch kim, dáng người mảnh nhưng khí thế ép người. Ánh mắt cô ta sắc như lưỡi dao, chỉ cần nhìn đã khiến người khác khó chịu.
Cô bước lên một bước, giơ một tấm ảnh ra trước mặt Nhất Bạch.
Cô nói: "Tôi là Tuyết Liên. Nếu không phiền, cho tôi hỏi, cậu có thấy người này không?"
Trong ảnh là Trần Hạo Nhiên.
Nhất Bạch rùng mình. Tim cậu như bị bóp chặt. Một ký ức nặng mùi máu rơi xuống đáy mắt: mưa máu, tiếng nổ, bảy người gục ngã.
Cậu nheo mắt nhìn tấm ảnh, tự nhủ: "Không ngờ lại đến sớm như vậy." Rồi cậu lắc đầu: "Xin lỗi, tôi không biết."
Nói xong, cậu quay người định rời đi, không muốn dây vào rắc rối.
Một cô gái đứng cạnh Tuyết Liên chỉ thẳng vào cậu, giọng gắt gỏng: "Này, cậu chưa trả lời câu hỏi của tôi."
Nhất Bạch dừng lại, quay đầu, ánh mắt bình thản nhưng sắc: "Câu nào?"
Cô ta đáp ngay, như đã chờ sẵn: "Khu này đã cấm vào. Tại sao cậu vào được đây trong khi chúng tôi không nhận được thông báo rằng có người khác được phép vào?"
Nhất Bạch nhìn họ vài giây, trong đầu tính toán. Nếu đánh, cậu chưa chắc thắng. Nếu chạy, cũng chưa chắc thoát. Nhưng cậu không thể để họ kéo về, càng không thể để họ nhìn ra quá nhiều thứ từ thanh lưỡi hái.
Cậu nhếch môi cười nhạt, nói: "Thứ nhất, tôi không biết các người là ai. Thứ hai, tôi cũng không biết nơi này là nơi nào. Thứ ba, cô nghĩ mình có thể đe dọa được tôi sao?"
Ngay lập tức, cậu thả ra một luồng uy áp.
Không phải sát khí bình thường, mà là cảm giác chết chóc thuần túy, như một bàn tay vô hình bóp lấy cổ họng. Không khí quanh cậu tối lại trong khoảnh khắc, mặt đất như nặng hơn, và mùi tanh nhạt của tử khí lan ra.
Đó là uy áp tử vong, thứ cậu vô tình chạm được sau khi thích nghi với thanh lưỡi hái. Đối phương càng mạnh, cảm giác bị kéo gần cái chết càng rõ.
Nhưng uy áp chưa kịp đè xuống trọn vẹn, Tuyết Liên đã ra tay.
Một bức tường băng dựng lên trước mặt, tiếng băng kết lại răng rắc. Cô kéo cả nhóm lùi khỏi phạm vi, động tác nhanh và dứt khoát, như đã từng gặp thứ này. Mắt cô không rời đôi găng tay đen trên tay Nhất Bạch, cũng không rời thứ đang chực hiện hình.
Sắc mặt Tuyết Liên thay đổi, lần đầu mất bình tĩnh. Cô nhìn thanh lưỡi hái đang dần hiện hình, giọng khẽ run: "Cái này không đúng. Nó đã thất truyền từ lâu rồi."
Nhất Bạch nhìn thẳng vào mắt cô, giọng vẫn bình thản: "Thế bây giờ tôi đi được chưa?"
Cô gái hay gắt định nói tiếp, nhưng Tuyết Liên giơ tay chặn lại. Cô hít sâu, rồi gật đầu: "Được. Cậu đi đi."
Nhất Bạch không chần chừ. Cậu thu lưỡi hái, để nó biến lại thành găng tay, rồi quay lưng bước đi, không quay đầu.
Chỉ đến khi bóng cậu khuất hẳn, Tuyết Liên mới dần bình tĩnh lại. Cô nhìn những đồng đội đi cùng, giọng nghiêm đến mức không ai dám cãi.
Cô dặn: "Nghe đây. Sau này gặp cậu ta, tuyệt đối đừng đối đầu. Cậu ta là người sở hữu quỷ năng tử vong."
Hai chữ "tử vong" rơi xuống như đá. Những người còn lại nuốt nước bọt, sắc mặt trắng bệch, không ai nói được lời nào.