Chương 7

Lang quân được gọi là Đỗ Trọng liếc mắt quay đầu lại, ngửa người về sau né tránh, dùng lòng bàn tay phát lực đánh một chưởng vào lưng Vưu Mãnh. Gã ta phun ra một ngụm máu tươi rồi ngã sấp xuống đất. Lang quân y phục xanh tỏ vẻ khinh bỉ, nhận lấy kiếm từ tay Đỗ Trọng lại rạch thêm mấy nhát vào lưng Vưu Mãnh.

“A a a a!”

Vết thương không đủ chí mạng, nhưng từng nhát dao cứa vào lưng lại đau đớn đến thấu xương. Lang quân y phục xanh càng nghe Vưu Mãnh kêu gào càng ra tay nặng hơn, như vẽ tranh trên lưng gã ta, rạch hết nhát này đến nhát khác.

“Kêu gì mà kêu, đánh lén không biết xấu hổ à… Còn kêu nữa!”

Cảnh tượng vừa nãy còn căng thẳng như tên đã lắp vào nỏ, sống chết kề cận, giờ bỗng nhiên trở thành như vậy. Quý Yểu đứng một bên nhìn, không biết nên cười hay không.

“Nam Tinh, còn không dừng tay.” Lang quân mặc trường sam màu mực trách mắng, nhưng nghe có vẻ rất ôn hòa, hắn ta đi tới giật lấy kiếm trong tay thiếu niên y phục xanh trả lại cho Đỗ Trọng, sau đó quay người lại, tiến vài bước đến trước mặt Hạ đại nương tử và Hách Liên Vũ, chắp tay cúi chào.

“Tại hạ Kinh Mặc, cùng với hai vị phía sau đều là bằng hữu quen biết với Hách Liên đại huynh. Lần này nghe tin dữ, đặc biệt đến phủ để thắp hương.”

Sau đó hắn ta quay người lại, lần lượt giới thiệu thiếu niên phía sau cho Hạ đại nương tử.

“Đây là Đỗ Trọng, Nam Tinh.”

Hai người được gọi tên đều thu lại vẻ mặt, chắp tay hơi cúi đầu hành lễ. Quý Yểu đeo lại mạng che mặt trở về bên cạnh Hạ đại nương tử đáp lễ, khi ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng chạm phải Đỗ Trọng, cả hai đều không nói gì.

Hạ Đại nương tử nghẹn ngào nói một tràng lời cảm ơn, mấy người lại cùng nhau đậy nắp quan tài đã bị lật ra, chỉnh sửa lại linh đường, thắp lại đèn trường minh.

Khi ba người bái tế xong, những người Miêu Cương bị thương với mức độ khác nhau cà nhắc đứng dậy từ mặt đất. Vưu Mãnh đứng ở phía trước nhất, ôm vết thương vẫn không chịu bỏ cuộc.

“Hách Liên Trần trộm thánh vật của Miêu Cương là sự thật không thể chối cãi, hành động này của các ngươi chính là công khai đối đầu với Miêu Cương Vương!”

Kinh Mặc lại phe phẩy cây quạt trong tay, mỉm cười đi đến trước mặt Vưu Mãnh, ôn tồn nói: “Nơi đây là cảnh giới Thần Vực, thuộc quyền quản lý của Hoàng tộc Thần Vực, không phải là nơi mà người của vương tộc Miêu Cương các ngươi có thể tùy tiện làm càn. Nếu ngươi có oan khuất, cứ việc báo với nha môn để quan địa phương phái người đến điều tra, cũng vừa hay giải oan cho vương tộc các ngươi. Ngược lại, hôm nay ngươi dẫn người tự ý xông vào phủ đệ của người khác, mở quan tài hủy thi thể, đại nghịch bất đạo, không coi vương pháp Long Đô ra gì. Nếu quả tẩu của Hách Liên huynh và đại nương tử cùng nhau tố cáo các ngươi, khi đến quan phủ, đặc quyền của người Miêu Cương các ngươi e rằng không có tác dụng gì ở Long Đô đâu.”