Chương 6

Trong sân, ngọn đèn trường minh đã được thắp nhiều ngày trước linh vị của Hách Liên Trần bỗng bị một trận gió mạnh thổi tắt, một làn khói xanh lượn lờ bay lên không trung.

Cơn gió chợt nổi lên làm vén một góc mạng che mặt của Quý Yểu, nó trượt xuống một bên má, treo hờ hững trên vành tai trái của nàng. Lang quân y phục trắng nhìn rõ dung mạo của Quý Yểu nhưng sắc mặt không đổi, chỉ có đôi mắt khẽ lóe lên những tia sáng nhỏ. Nhận ra khuôn mặt mình bị lộ, Quý Yểu vội vàng quay người đứng sang một bên, cúi đầu đeo lại mạng che mặt khi không ai để ý.

Việc quả phụ phải che mặt trong thời gian chịu tang là do Hạ đại nương tử yêu cầu nàng làm như vậy.

Nghe thấy thiếu niên y phục xanh chế nhạo mình như vậy, Vưu Mãnh tuổi đã cao đỏ bừng cả mặt, tay cầm loan đao chĩa vào mấy nam tử đột nhiên xuất hiện ở cửa, dữ tợn nói: “Lão tử làm gì thì liên quan gì đến mấy tiểu tử vắt mũi chưa sạch các ngươi? Còn không mau cút đi!”

Thiếu niên y phục xanh nghe xong rõ ràng có chút tức giận, dứt khoát rút kiếm xông lên, giao chiến với Vưu Mãnh.

Quý Yểu đứng bên cạnh vị lang quân y phục trắng, nhìn họ với vẻ mặt thản nhiên, rơi vào trầm tư.

Mấy người này lại từ đâu chui ra vậy?

Chẳng lẽ phu quân đã chết của nàng cũng trộm đồ của họ sao? Không phải tất cả đều đến tìm nàng để đòi lại chứ?

Thật đáng chết… Ôi, đã chết rồi.

Vưu Mãnh võ công cao cường, nhưng vóc dáng lại kém xa so với sự nhanh nhẹn của thiếu niên y phục xanh, thêm vào đó, loan đao chỉ có thể tấn công cận chiến, không thể linh hoạt tiến thoái như bảo kiếm, dần dần Vưu Mãnh bị đánh bại. Thiếu niên thừa thế phát lực, dồn ép Vưu Mãnh đánh cho gã ta thở không ra hơi. Những người khác thấy thủ lĩnh của mình bị yếu thế cũng ào ào xông lên, định lấy số đông áp đảo.

Vị lang quân mặc trường sam màu mực tuy khóe miệng nở nụ cười, nhưng ý cười này không chạm đến đáy mắt, hắn ta thấy thiếu niên y phục đen bị bao vây, bèn gập quạt lại khẽ thở dài, cùng với vị công tử y phục trắng rút trường kiếm bên hông ra, tham gia vào cuộc hỗn chiến.

Ba người võ công cao cường, phối hợp cũng vô cùng ăn ý, một công một thủ, tiến thoái tự nhiên, không lâu sau đã đánh đổ mười mấy người Miêu Cương xuống đất, tiếng rêи ɾỉ, tiếng than khóc vang lên không ngừng.

Vưu Mãnh nằm trên đất, chống khuỷu tay, vẻ mặt không cam tâm. Thấy lang quân y phục trắng đang quay lưng lại chỉnh trang y phục, gã ta cũng chẳng màng quân tử hay tiểu nhân gì nữa, vớ lấy thanh loan đao rơi trên đất xông lên định đánh lén. Hành động này vừa lúc bị thiếu niên y phục xanh đang đứng một bên tra kiếm vào vỏ nhìn thấy, hắn ta hét lớn về phía vị công tử y phục trắng.

“Đỗ Trọng cẩn thận!”