Nhân lúc mọi người mất tập trung, Quý Yểu đứng dậy, một bước xông lên, cúi người giật lấy thanh loan đao từ thắt lưng của một người Miêu Cương. Nàng rút đao ra khỏi vỏ, chĩa lưỡi đao sáng loáng về phía Vưu Mãnh, mặt lạnh lùng không nói một lời nào.
Người Miêu Cương bị cướp đao nghe tiếng động quay đầu lại, đối diện với ánh mắt trách cứ của thống lĩnh, hắn ta cúi đầu không dám nói lời nào. Trong lòng Vưu Mãnh khinh thường, không nói nhiều, rút đao lao về phía Quý Yểu.
Đao thì cướp được rồi, nhưng làm sao để dùng thì Quý Yểu lại không biết.
Thấy đao của Vưu Mãnh đâm tới, nàng chỉ có thể giơ tay lên đỡ. Sự chênh lệch về sức lực giữa nam nữ khiến nàng chỉ đỡ được vài chiêu đã không chịu nổi, trên lưỡi loan đao cũng đã có vài vết sứt mẻ. Cú đỡ cuối cùng, tay nàng gần như bị tê liệt, Quý Yểu vô thức buông tay, thanh loan đao vừa cướp được rơi xuống đất.
Mặc dù Vưu Mãnh đến đây vì nhiệm vụ, nhưng gã ta cũng không thực sự muốn làm tổn thương nương tử mảnh mai yếu ớt kia. Không ngờ cú đánh này lại làm rơi đao của Quý Yểu, khi gã ta muốn rút tay thì đã quá muộn. Quý Yểu hoảng sợ, đầu óc trống rỗng nhìn lưỡi đao sắc bén sắp rơi xuống mặt mình.
Đúng lúc này, một bàn tay mạnh mẽ kéo cả người Quý Yểu lại từ phía sau. Nàng đứng không vững, ngã ra sau, rơi vào một vòng tay vững chãi.
Cô nương như một con mèo nhỏ bị hoảng sợ, đối diện với ánh mắt của người cứu nàng. Lang quân cao lớn mặc bạch y ánh mắt lạnh lùng, đỡ lấy eo nàng lùi lại ra sau. Thiếu niên thanh y xuất hiện cùng lúc rút kiếm ra khỏi vỏ, dùng kiếm đỡ lấy thanh loan đao của Vưu Mãnh, đẩy gã ta ra.
Thấy nàng an toàn, lang quân bạch y lập tức buông tay. Quý Yểu không còn chỗ dựa, loạng choạng suýt ngã. Nhưng hắn ta không những không đỡ nàng, mà còn tránh đi như muốn giữ khoảng cách.
Người này thật là kỳ lạ!
"Một đám nam nhân to lớn, lại hợp sức bắt nạt một quả phụ, nói ra không thấy mất mặt sao?"
Mọi người trong sân quay ra nhìn, người vừa lên tiếng châm chọc Vưu Mãnh chính là thiếu niên thanh y ban nãy. Hắn ta đeo ngọc dát vàng, trang phục không hề tầm thường, vẻ mặt đầy khinh bỉ. Bên cạnh hắn ta còn có một lang quân cao hơn một chút, mặc bộ trường bào màu mực, cầm quạt xếp, đôi mắt không cười mà vẫn cong, mặt mày dịu dàng ấm áp tựa gió xuân.
Lang quân bạch y lùi lại vài bước, đứng song song với hai người kia. Ba người họ dung mạo phi phàm, phong thái hơn người, khiến cảnh xuân trong sân bỗng chốc trở nên lu mờ.