Chương 4

"Tiểu thúc!" Thấy vậy, Quý Yểu bất chấp thanh loan đao lấp lánh ánh bạc trên tay bọn người Miêu Cương, nàng đẩy mọi người ra bước xuống bậc thềm, ngồi xổm xuống xem xét vết thương của Hách Liên Vũ.

"Tiểu thúc sao rồi, có bị thương không?"

Cú đá của Vưu Mãnh không nhẹ, Hách Liên Vũ chật vật bò dậy, khóe miệng rỉ máu, cổ tay cũng bị trầy xước. Quý Yểu vừa đỡ Hách Liên Vũ, vừa quay người lại trừng mắt nhìn Vưu Mãnh.

Ánh mắt của cô nương sắc bén, đầy giận dữ, nhưng dưới lớp khăn che mặt, gương mặt trẻ trung, xinh đẹp vẫn thấp thoáng hiện ra. Đôi môi đầy đặn mọng nước mím chặt vì tức giận, nhưng nhìn thế nào cũng chẳng hề thấy vẻ hung dữ. Vưu Mãnh và mấy hộ vệ Miêu Cương khác thấy dáng vẻ hung dữ giả vờ của nàng trông như một chú mèo con nên đều không để ý, nhún vai bật cười chế giễu.

"Sao, tiểu thúc không đánh lại, cô nương còn muốn thử nữa à?"

Gã ta xoay cổ tay, cố ý dùng ánh bạc phản chiếu từ lưỡi loan đao làm lóa mắt Quý Yểu. Nàng làm sao chịu nổi sỉ nhục này, trong lòng không biết lấy đâu ra lá gan, nhìn chằm chằm vào thanh loan đao trên tay một tên tráng hán vạm vỡ khác, nảy ra một ý tưởng.

Nàng không có binh khí, nhưng đối phương thì có.

Vưu Mãnh hoàn toàn không để Quý Yểu vào mắt. Thấy cả căn nhà chỉ toàn cô nhi quả phụ, gã ta mất kiên nhẫn, quay người lại vẫy tay ra hiệu cho những người khác.

"Mở quan tài!"

Cả đám người nghe lệnh lập tức xông lên, gạt Hạ đại nương tử cùng quản gia và người hầu sang một bên, vây quanh quan tài của Hách Liên Trần. Tráng hán đứng bên phải quan tài giơ tay lên, giật tấm vải vàng có viết kinh văn ném xuống đất. Lưỡi loan đao cắm vào giữa nắp quan tài, rồi cùng mọi người ra sức cậy lên. Chỉ trong chớp mắt, những chiếc đinh dài trên quan tài bị bật ra, nắp quan tài bị nhấc lên, "rầm" một tiếng ném xuống đất, bụi bay mù mịt.

"Không! Nhi tử của ta!" Hạ đại nương tử bị giữ lại bên cạnh, khóc đến suýt ngất. Vưu Mãnh vội vàng tiến lên, nhìn rõ thi thể bên trong quan tài cùng mọi người, không hẹn mà đồng loạt hít một hơi lạnh.

Đây đâu phải là thi thể, rõ ràng là một đống củi khô đen thui khoác một bộ y phục!

Mười ngày trước, Hách Liên Trần nói với Quý Yểu rằng hắn phải ra ngoài thành bàn một vụ làm ăn. Vì mấy ngày nay xa phu thường thuê phải về quê thăm người thân, hắn bèn tự mình đánh xe ngựa đi. Cho đến khi người của nha môn đến, Quý Yểu mới biết Hách Liên Trần gặp phải sơn tặc ngoài thành, cả người lẫn xe ngựa đều bị thiêu rụi. Khi thi thể được đưa về chỉ là một thi thể cháy đen, chẳng phải chính là bộ dạng này sao?