Chương 3

Trên thắt lưng và cổ đầy những chuỗi dây và tấm bạc tròn, lúc di chuyển cứ loảng xoảng. Tráng hán cầm đầu bị Hạ đại nương tử đẩy xuống bậc thềm, vẻ mặt càng thêm giận dữ. Gã ta dứt khoát rút thanh loan đao ở thắt lưng ra chĩa vào bà ta. Thấy thủ lĩnh rút đao, những tên khác phía sau cũng rút đao ra khỏi vỏ, tiếng kim loại sắc lạnh vang lên, nghe vô cùng rợn người. Hạ đại nương tử bị ánh bạc lóe lên của thanh loan đao dọa sợ, kêu lên một tiếng, liên tục lùi lại, ngã vào người quản gia. Gã râu quai nón thừa cơ bước lên, vẻ mặt hung ác.

"Lão tử là Vưu Mãnh, thủ lĩnh thống lĩnh hộ vệ đầu tiên dưới trướng Miêu Cương Vương. Thứ phụ nhân sống trong nội trạch mắt mờ, không nhận ra thì thôi, lão tử không chấp. Nhưng nhi tử bà ba tháng trước đã lén vào Thánh sơn của Miêu Cương, trộm đi bảo vật mà tộc ta đời đời bảo vệ. Chuyện này có vô số tộc nhân có thể làm chứng, tuyệt đối không thể phủ nhận chỉ bằng một câu của bà. Nếu hôm nay không giao ra bảo vật mà nhi tử bà đã trộm từ Thánh sơn, cho dù hắn đã chết, lão tử cũng bắt hắn phải trả giá!"

Nói xong, gã ta vung tay về phía đám người phía sau, dẫn đầu xông vào linh đường.

"Đi, mở quan tài ra, lão tử muốn xem tên trộm này là chết thật hay chỉ giả chết."

Mấy kẻ phía sau Vưu Mãnh nhận lệnh, cầm loan đao tiến về phía linh đường. Hạ đại nương tử đứng không vững, run rẩy chỉ tay vào những kẻ phía sau Vưu Mãnh nói: "Làm gì vậy? Các ngươi dám!"

Tuy Hách Liên Vũ sợ hãi, nhưng cũng biết lúc này hắn ta phải đứng ra. Vì thế hắn ta căng da đầu đứng chắn trước mặt Vưu Mãnh, dang rộng hai tay ra ngăn cách đôi bên. Quý Yểu bước lên đỡ Hạ đại nương tử đứng vững.

Thấy đối diện chỉ có một thiếu niên và một cô nương, gã ta cười khẩy một tiếng rồi tiếp tục bước lên bậc thềm.

"Lên!"

Thấy phía sau là bài vị và bàn thờ của Hách Liên Trần, ngọn nến trắng suýt chút nữa bén vào áo mình, Quý Yểu không thể lui lại được nữa. Đang lúc không biết phải làm sao, Hách Liên Vũ nhìn thấy cây gậy dài có móc dùng để treo cờ tang trên bàn thờ, hắn ta nhanh tay túm lấy, múa may xông về phía Vưu Mãnh.

"Không được làm nhục thi thể của đại ca ta!"

Hách Liên Vũ tay chân gầy gò, cầm một cây gậy gỗ. Trên mặt những người Miêu Cương đầy vẻ mỉa mai, Vưu Mãnh cầm loan đao vung nhẹ một cái, cây gậy trong tay Hách Liên Vũ lập tức gãy làm đôi. Hắn ta vồ hụt, Vưu Mãnh lại đá thêm một cú vào lưng, khiến thiếu niên bay vọt ra ngoài, ngã sấp mặt.