Chương 2

Đi được vài bước, dường như nàng nhớ ra điều gì đó, bèn quay lại bàn trang điểm lấy tấm khăn che mặt rồi mới mở cửa bước ra.

Bên ngoài, Hách Liên Vũ đang lo lắng như kiến bò chảo nóng, chắp tay đi đi lại lại trên hành lang. Thấy Quý Yểu ra, hắn ta vội vàng bước đến. Tiểu thúc này có đến tám phần giống với phu quân quá cố của nàng, nhìn gương mặt hắn ta, Quý Yểu có chút ngẩn ngơ.

"Chuyện gì mà hoảng hốt thế?"

Hách Liên Vũ nhíu mày, gương mặt vừa hoảng sợ vừa buồn rầu.

"Tiền viện đột nhiên có một đám người ăn mặc lố lăng đến, vừa mở miệng đã la lối nói sinh thời đại ca đã trộm đồ của bọn họ. Giờ bọn họ tìm đến tận cửa, muốn chúng ta giao đồ ra."

Trộm đồ ư? Nàng không phát hiện hoá ra Hách Liên Trần lại là tên đầu trộm đuôi cướp đấy. Lúc này, hẳn là mẫu thân của hai huynh đệ cũng đang ở tiền viện, một góa phụ như nàng ra đó thì có tác dụng gì chứ?

"Chẳng phải quân cô đang ở tiền viện sao?"

Quý Yểu xoay người đi ra hành lang, đồng thời lấy khăn che mặt lên, đi nhanh về phía trước cùng Hách Liên Vũ.

"Mẫu thân và quản gia đang ngăn họ ở ngoài linh đường, tẩu tẩu mau đến xem đi."

Nếu họ đông người, nàng không chắc có thể ngăn được.

Hai người đi qua linh đường đến tiền viện thì thấy mẫu thân của Hách Liên Trần và Hách Liên Vũ, Hạ đại nương tử đang chống nạnh đỏ mặt, cùng với lão Đặng quản gia và hai nha hoàn, ngăn bảy, tám tráng hán râu quai nón vạm vỡ ở ngoài linh đường. Giọng chửi mắng của bà ta vừa thé vừa lớn, thu hút những người qua đường dừng lại xem.

"Các ngươi là đám man rợ ngoại tộc từ đâu đến? Ăn nói bậy bạ! Con ta vừa chết, còn chưa kịp an nghỉ mà các ngươi đã vô duyên vô cớ tìm đến, bày mưu bôi nhọ nó. Hôm nay lão thân có liều cái mạng già này cũng tuyệt đối không để các ngươi được như ý!"

Sau khi Hách Liên Trần chết ba ngày, Hạ đại nương tử và Hách Liên Vũ mới nhận được thư của quản gia mà vội vã đến Long Đô. Mấy ngày trước, lúc cùng Quý Yểu lo tang sự, bà ta còn nói chuyện nhỏ nhẹ, vậy mà hôm nay giọng lại lớn đến thế, xem ra là một người tính cách đanh đá.

Quý Yểu nhìn kỹ, thấy trang phục của những kẻ này quả thực rất kỳ lạ.

Người Long Đô thường mặc áo lụa hoặc vải bông đủ màu, vào mùa hè thì mặc áo dài hay váy. Còn những kẻ này thì trùm khăn màu xanh đen lên đầu, mặc đồ đen từ đầu đến chân, quấn dây mảnh trên chân, không để lộ một tấc da thịt nào.