Chương 11

Đợi người đi hết, trong căn nhà không lớn lắm lại chỉ còn lại ba cô nhi quả phụ Quý Yểu và ba hạ nhân, ai nấy đều dùng bữa trưa qua loa với tâm trạng nặng nề, sau đó Quý Yểu biết mình mệt mỏi nên trở về phòng ngủ trưa.

Ba tháng nay, tuy có sự chăm sóc của Hách Liên Trần, nàng vẫn thường xuyên cảm thấy mệt mỏi rã rời, mời không ít đại phu bên ngoài đến cũng không tìm ra nguyên nhân, chỉ nói với nàng là tâm huyết không đủ, cần phải tịnh dưỡng.

Ai ngờ đang ngủ mơ màng, dường như Quý Yểu nghe thấy có người thì thầm ngoài cửa sổ, nàng tập trung lắng nghe, giọng nói bên ngoài dường như là Hạ đại nương tử và Hách Liên Vũ, không biết hai người thì thầm những gì, Hách Liên Vũ đột nhiên kêu lên một tiếng: “Muốn đuổi tẩu tẩu đi ư?”

Cái gì? Muốn đuổi nàng ra khỏi nhà ư?

Quý Yểu lập tức bừng tỉnh khỏi cơn mơ, nàng rón rén xuống giường đi tới bên cửa sổ, ngồi xổm xuống dưới bệ cửa để nghe ngóng kỹ càng hơn.

“Suỵt, ầm ĩ cái gì, bé mồm thôi.” Bên ngoài cửa sổ, giọng nói của Hạ đại nương tử vang lên rõ mồn một.

Rõ ràng là Hách Liên Vũ bị câu nói này dọa sợ, giọng điệu có chút run rẩy.

“Tại sao lại muốn đuổi tẩu tẩu đi? Tẩu ấy đâu có liên quan gì đến cái chết của đại ca.”

Bà ta ghé sát mặt Hách Liên Vũ, cau mày nói: “Tất nhiên không phải đuổi đi ngay bây giờ. Trước đó con không thấy lá thư đại ca con gửi về nhà sao? Trên đó viết rành rành, ba tháng trước Trần Nhi tìm được tuyệt thế trân bảo ở Miêu Cương, chắc chắn là vì mang bảo vật về nên trên đường mới bị kẻ gian nhắm trúng rồi gặp nạn. Tẩu tẩu con bây giờ đang giả điên giả dại, không biết đã giấu bảo vật ở đâu rồi, hôm nay đến cả đám người Miêu Cương kia cũng không tìm ra, đúng là giấu kỹ thật. Đợi chúng ta tìm được bảo vật đại ca con để lại, lúc đó tống cổ nữ nhân không rõ lai lịch này ra khỏi cửa cũng chưa muộn.”

Từng câu từng chữ của Hạ đại nương tử đều đầy vẻ toan tính và mưu mô, khiến Quý Yểu nghe mà toát mồ hôi lạnh.

Nàng không ngờ quân cô mấy ngày nay luôn ân cần hỏi han nàng, sau lưng lại có những toan tính ác độc như vậy. May mà nàng hoàn toàn không biết gì về việc Hách Liên Trần trộm cắp hay cất giấu bảo vật, nếu không thì giờ phút này bị bà ta dỗ ngon dỗ ngọt mà giao đồ ra, không chừng đã bị bà ta lén lút gϊếŧ chết từ lâu rồi cũng nên?