Chương 10

Hách Liên Trần bưng chén thuốc đi vào nói với nàng, hắn nhặt được Quý Yểu đang bất tỉnh bên đường trên đường về Long Đô, nếu nàng không chê, sau này cứ theo hắn mà sống qua ngày.

Quý Yểu mất hết ký ức, không nơi nương tựa, thêm vào việc Hách Liên Trần ngày đêm tận tâm chăm sóc nàng. Nhìn khuôn mặt coi như tuấn tú kia, Quý Yểu bèn đồng ý, hai người chọn một ngày lành, đóng cửa bái thiên địa, cởi bỏ giày tất trở thành phu thê.

Trừ việc Hách Liên Trần cứ cách một hai ngày lại ra ngoài một hai ngày, mỗi lần về cũng không mang được bao nhiêu bạc về cho nàng, còn lại thì không có gì đáng chê trách. Đặc biệt là những chuyện chỉ có thể làm khi đóng cửa tắt nến, có lẽ nhờ Hách Liên Trần trẻ khỏe, lại chịu khó tìm tòi, luôn khiến Quý Yểu hài lòng, tận hưởng đêm đẹp.

Nhưng trong căn nhà này không có tiền chính là không có tiền, nếu không nàng cũng không đến nỗi khi Hạ đại nương tử đến lại không lấy ra nổi năm mươi lượng bạc, hại Hạ đại nương tử phải lấy tiền riêng của mình ra góp vào rất nhiều, mới lo liệu xong tang lễ của Hách Liên Trần.

Quả nhiên, chỉ trong vòng hai chén trà, thuộc hạ của Vưu Mãnh lần lượt đi ra từ nội viện với vẻ mặt lem luốc, lắc đầu với Vưu Mãnh.

“Đã tìm cả bếp lò trong nhà bếp và giếng nước trong sân rồi, không có lối đi bí mật cũng không có mật thất.”

Quý Yểu nghe mà mờ mịt: “Lối đi bí mật? Mật thất? Không phải tìm bảo bối sao?”

Hạ đại nương tử cũng nghe mà ngơ ngác, đứng dậy nói: “Không phải các ngươi đang tìm bảo vật sao? Tìm lối đi bí mật làm gì? Rốt cuộc bảo vật này là cái gì?”

“Khụ.” Vưu Mãnh khẽ ho một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc: “Thánh vật Miêu Cương, không thể tiết lộ cho người ngoài biết. Nếu đã không tìm thấy, vậy chúng ta xin cáo từ.”

Nhìn đám người Miêu Cương rời đi, linh đường lại trở nên tĩnh lặng như tờ. Đỗ Trọng đưa một ánh mắt đến, Kinh Mặc lập tức quay người cáo từ Quý Yểu và Hạ đại nương tử: “Phiền phức đã giải quyết, không làm phiền sự thanh tịnh của Hách Liên huynh nữa, chúng ta cũng nên cáo từ rồi.”

Hạ đại nương tử nhận ra hành vi cử chỉ của ba người họ ba người họ đều không phải con cháu nhà dân thường, bèn ôn tồn mở miệng muốn giữ họ lại dùng bữa trưa rồi mới đi, nhưng Kinh Mặc cứ từ chối, hai người kia cũng không nói gì nữa. Quý Yểu biết họ không muốn ở lại, cũng lười mở lời, nàng kéo nhẹ tay áo Hạ đại nương tử ra hiệu cho bà ta không cần khuyên nữa.