Sau khi cánh cửa lần nữa đóng sập lại, hai chân cô mềm nhũn, vô thức lùi dần về phía sau.
Ngón tay run rẩy không ngừng, ngay cả dũng khí để với lấy điện thoại cũng chẳng còn.
Bởi vì cô đã nhìn thấy — ngoài cửa là một người đang bị thương.
Chiếc sơ mi trắng trên người anh loang lổ máu đỏ, ướt đẫm đến tận ngực. Cánh tay đang ép chặt lên vết thương kia như bị ai quệt cả bảng màu đỏ sẫm, trông rợn người đến nghẹt thở.
Cô không nhìn rõ gương mặt anh, chỉ thấy mái tóc đen ướt dính che khuất đôi mắt. Dưới ánh sáng yếu ớt, đường nét chiếc cằm hơi cúi xuống vẫn lộ rõ vẻ ưu tú, sắc sảo đến lạnh người.
Lâm Tri An biết anh bị thương rất nặng. Bởi khi nãy, cô gần như không dùng nhiều sức mà vẫn dễ dàng đẩy được cửa đóng lại.
Một luồng tê dại lan khắp người.
Cô sợ đến mức không dám nhúc nhích, cũng chẳng dám thở mạnh.
Trong đầu, cảnh tượng vừa rồi không ngừng tái hiện — người đàn ông ấy tựa vào khung cửa, toàn thân bê bết máu, vậy mà dáng vẻ vẫn toát lên khí chất cao quý, xa cách đến lạ.
Trực giác mách bảo cô: người này tuyệt đối không bình thường.
Anh có thể là kẻ xấu.
Cũng có thể là nạn nhân.
Hoặc có lẽ... ngay sau đó sẽ có kẻ truy sát kéo đến.
Nhưng nếu anh là người vô tội, mà cô lại khoanh tay đứng nhìn, để anh mất máu chết ngay trước cửa — chẳng phải cũng là gián tiếp gϊếŧ người sao?
Một tiếng sấm xé ngang bầu trời, âm thanh dội xuống sơn cốc tĩnh lặng, vọng đến như gõ vào tim.
Cô giật bắn người, tim đập thình thịch, rồi chậm rãi hít sâu một hơi.
Không được.
Cô không thể trốn tránh.
Nếu hôm nay vì sự thờ ơ của mình mà anh ấy chết, cả đời này cô sẽ không thể tha thứ cho bản thân.
Sự tự trách lấn át nỗi sợ hãi.
Cô run run vặn chìa khóa, rồi mở cửa.
Người đàn ông nửa nhắm mắt, một chân duỗi thẳng, chân còn lại co quắp, toàn thân dựa hẳn vào khung cửa.
Mồ hôi hòa lẫn máu nhỏ giọt từ mái tóc xuống cổ, thấm vào cổ áo sơ mi trắng, để lộ làn da tái nhợt gần như trong suốt.
Anh khẽ ngẩng đầu. Có lẽ ánh sáng trong nhà quá chói, nên anh giơ tay che mắt.
Ánh nhìn của Lâm Tri An dừng lại nơi vết máu đẫm ngực áo, trong lòng dâng lên cảm giác rối bời xen lẫn bất an.
Ngón tay cô siết chặt rồi lại buông ra, giọng run rẩy: “Tiên... tiên sinh, anh bị thương nặng lắm. Có cần tôi giúp gì không?”
Người đàn ông khẽ nhướng mí. Cơn đau khiến hàng lông mày tuấn tú khẽ nhíu, nhưng khóe môi vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, lễ độ đến lạ: “Xin lỗi vì đã làm phiền. Tôi gặp chút rắc rối... có thể cho tôi trú nhờ một đêm được không?”
Cổ họng Lâm Tri An khô khốc. Ánh mắt cô vẫn dính chặt vào vết máu loang trên áo anh, lắp bắp: “Nếu... nếu không, tôi gọi cấp cứu cho anh nhé?”
“Giờ này chắc phòng khám đều đóng cửa rồi. Trong nhà cô có băng gạc, với cồn không?”
Giọng anh trầm thấp, bàn tay vẫn che lên vết thương. Anh gắng gượng dựa vào tường, loạng choạng đứng dậy.
Anh rất cao.
Tầm mắt cô chỉ chạm tới bờ vai anh. Khi ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp đôi mắt sâu thẳm kia đang dán chặt vào mình.
Cô giật nảy, vội cúi xuống, giọng lí nhí: “Tôi... tôi không giỏi băng bó đâu.”
“Không sao.” Anh mỉm cười, giọng khàn trầm mà điềm tĩnh: “Tôi sẽ dạy cô.”
*
Tác giả có lời nhắn:
Nam chính trong truyện không phải kiểu “người bình thường”, mà thuộc dạng điên cuồng – bệnh kiều.
Nếu cảm thấy không phù hợp, bạn đọc nên dừng lại.
Quan điểm của nhân vật không đại diện cho tác giả, tất cả chỉ nhằm phục vụ mạch truyện.