Chương 9

Nếu là bản thân Khương Ninh thì đã rèn thành quen, tay khỏe chẳng ngán. Nhưng đây là cơ thể Khương Thi Vũ, mảnh mai yếu ớt, đánh vài lượt đã mỏi rã. Đành nghỉ một lát rồi lại đánh, đến khi hỗn hợp bơ nhạt màu và dần bông xốp, nàng mới cho trứng vào.

Trứng và bơ vàng quện đều, bước tiếp theo mới là phiền toái nhất - rây bột.

Để bột hòa trộn thật kỹ cùng phần bơ đánh bông, chỉ rây một lần thì không đủ. Ít nhất phải rây ba lần, mỗi lần đều phải nhẫn nại trộn đều. Lặp lại ba lượt như vậy, Khương Ninh mệt đến độ chỉ muốn buông xuôi.

Nàng gom khối bột đã nhào xong để sang một bên, tiện tay đổ túi hoa quả sấy vào, lại tiếp tục công cuộc nhồi trộn.

“Nhất định phải lấy được hoàng ấn, mở khóa cái máy đánh trứng điện cho ta!”

Sau này mà có mở tửu lâu, khách khứa tấp nập thì e rằng nàng phải nhào bột đến tận năm khỉ tháng gà cũng chưa xong.

Khương Ninh lắc lắc đôi tay đã rã rời, đem khối bột nắn thành hình chữ nhật rồi thả xuống giếng làm mát, sau đó quay lại bếp xem cách giữ lửa thế nào.

Nàng trải nhiều lớp giấy dầu vào chảo, bên dưới không cho quá nhiều củi, giữ ngọn lửa đều đều rồi mới kéo thùng gỗ lên, lấy bột ra.

Khối bột quả thật đã đông lại, song vẫn còn chút ẩm, càng phải hết sức cẩn trọng, chỉ dùng lửa nhỏ mà từ từ nướng.

Khương Ninh hít sâu một hơi, cẩn thận xếp từng lát bánh quy trộn hoa quả sấy lên giấy dầu, rồi bắt đầu điều chỉnh gió bễ và ngọn lửa, mắt không dời lấy một khắc.

Giấy dầu cũng khá tốt, tuy viền hơi khô quăn lại nhưng chưa tới mức giòn vỡ. Bánh quy đặt trên giấy dần dần nở ra từ phần đáy, phát ra tiếng lách tách nhỏ bé.

Khối bột vốn dính chặt giờ tơi xốp, chuyển từ sắc vàng sậm sang vàng non óng ánh. Mùi thơm ngọt ngào đặc trưng của bánh quy tràn ngập khắp tiểu trù phòng, giống hệt như được nướng trong lò.

“Thành công rồi! Thành công rồi!”

Nàng vừa thì thầm vừa cười rạng rỡ, nhưng bàn tay vẫn không dám chậm trễ, nắm chặt ống bễ điều chỉnh lửa, mắt dán chặt vào chảo.

Lúc này bánh đã nở đều, viền và đáy phồng đúng dáng bánh quy, bước kế tiếp chính là giữ nhiệt ổn định để hong khô phần ruột, nhưng tuyệt đối không được để cháy.

Trong lò nướng thì nhiệt tỏa đều, không lo, nhưng với bếp củi, lửa chỉ truyền từ đáy lên, hơi quá tay một chút là khét ngay.

Đang vào giai đoạn mấu chốt, không thể sơ sẩy thì…

“Á! Nương nương!”

Một tiếng hét thê lương bất ngờ vang lên, dọa cho Khương Ninh đang căng thẳng tập trung giật nảy mình, tay run kéo mạnh ống bễ. Ngọn lửa vốn bị nén lập tức bùng vọt, hừng hực liếʍ lấy chảo sắt.

“Chết tiệt!”

Khương Ninh vội vã nhấc từng chiếc bánh ra đĩa, nhưng vẫn có không ít bị cháy sém mặt dưới, lại có vài cái chưa kịp khô giòn, ăn sẽ bị bở.

Mùi hương vẫn thơm, song phần bị cháy và chưa chín đều khiến nàng tức nghẹn trong lòng. Nàng xoay người bước ra khỏi bếp, đẩy cửa hông của điện Chiết Nguyệt, muốn xem rốt cuộc là kẻ nào hại tâm trạng của một tiểu đầu bếp như nàng thành ra thế này.

Vừa mở cửa, trước mắt liền thấy bên hồ sen có một đám đông tụ tập. Một vị phi tần toàn thân ướt sũng đang ngồi trên cầu, sắc mặt nhợt nhạt, trước mặt nàng ta là một nam tử áo xám cao ráo.

Người kia nghe động tĩnh, khẽ quay đầu. Đôi mắt đen u trầm đảo qua bàn tay nàng đang xách... một quả dưa chuột, rồi mỏng môi khẽ mở:

“Có chuyện gì?”

Ngay cả trong cái nóng oi ả của mùa hạ, cho dù Cơ Khác vốn sợ nóng, hắn vẫn ăn mặc chỉnh tề trong bộ cẩm y màu tro. Ánh mắt hắn đưa sang trong trẻo thanh tịnh, như vốc tuyết tinh khôi trên đỉnh Thiên Sơn.

Nghe câu hỏi của hắn, Khương Ninh không chút do dự tiến lên. Theo quan sát của nàng cho đến lúc này, vị Cửu Thiên Tuế này dường như chẳng có thói quen gϊếŧ chóc bừa bãi, chỉ cần không phạm vào điều kỵ của hắn là được. Mà điều kỵ ấy, tám phần mười chính là thuộc hạ không giữ đúng quy củ.

Khương Ninh hành lễ một cách chưa thật thuần thục, rồi đưa quả dưa chuột giấu ra phía sau lưng, nàng nói:

“Hồi bẩm Đốc chủ, vừa rồi nghe động tĩnh ồn ào nên ta ra xem thử.”

Ánh mắt nàng lướt qua vị phi tần tóc trâm rối loạn, toàn thân ướt sũng đang ngồi trên cầu, chỉ thoáng nhìn liền lập tức ngẩng đầu.

Quả nhiên, Cơ Khác không hề làm khó, chỉ nhàn nhạt gật đầu: “Nếu không có chuyện gì thì quay về đi.”