Chương 8

“Nghe nói tửu lâu Thiên Hương đã sớm suy bại, không ngờ vẫn còn một tiểu bối như ngươi.”

Trước khi nàng vào cung, tin nàng lật bảng đã sớm truyền vào đây, tất nhiên cả thân phận nàng cũng bị tra ra.

“Đốc chủ quá lời rồi, Thiên Hương tửu lâu vốn chẳng xứng với ta.”

Giọng điệu của Khương Ninh không hề mang chút ngạo mạn, sắc mặt cũng an nhiên, tựa như chỉ đang nói ra một sự thật.

Cơ Khác có hơi bất ngờ, nhưng nghĩ đến chuyện nàng vì trốn hôn mà dám chạy khắp nửa thành, cũng chẳng thấy ngoài ý liệu.

“Tay nghề ngươi quả thật vượt xa bọn họ, món ăn cũng mới lạ.”

Tiểu thái tử cầm cái bánh cuối cùng, má phồng lên đầy, mắt lấp lánh, đảo qua đảo lại giữa Khương Ninh và Cơ Khác.

Cơ Khác đặt khăn sang một bên, chậm rãi nói rõ yêu cầu của mình: “Ta thường trú ở cung Chiết Nguyệt, ít khi ra ngoài. Ngươi cũng sẽ khó rời cung, nhưng mỗi tháng có ngày nghỉ thì vẫn được như thường. Bình nhật nếu có việc riêng cũng có thể xin phép, tiền công lĩnh theo tiêu chuẩn ngự trù trong cung. Thế nào?”

Lời hắn nói chẳng giống mệnh lệnh ban xuống, mà giống như nàng đi ứng tuyển, chỉ khác ở chỗ ông chủ này vừa tuấn mỹ vừa phong nhã, đãi ngộ lại cực kỳ hậu hĩnh.

Trong cung ăn ở miễn phí, chẳng tốn phí tổn, mỗi tháng có kỳ nghỉ ổn định, ông chủ lại hiền hòa không ép buộc thành tích, điều quan trọng nhất là… Nàng có cơ hội tiếp cận hoàng ấn, mở khóa nguyên liệu và dụng cụ trong hệ thống.

Khương Ninh nào phải kẻ ngốc.

Lúc nấu ăn vừa rồi, nàng đã sớm nghĩ đến điều này: Nếu mở được hệ thống, mai này ra ngoài mở tửu lâu, nguyên liệu đều có thể lấy từ đó, tiết kiệm không biết bao nhiêu chi phí.

Đây chẳng phải là một vụ mua bán lời to sao!

“Đa tạ Đốc chủ!”

Cơ Khác gật đầu, ra hiệu đem khay bánh dọn đi, rồi cầm một tấu chương đặt vào tay tiểu thái tử vẫn còn nhai nhồm nhoàm, nhưng lời lại hướng về phía nàng:

“Bữa tối hôm nay ngươi không cần làm. Hãy về thu xếp trước, ngày mai bắt đầu.”

“Vâng.”

Trước khi rời đi, Khương Ninh vẫn quay người lại hành lễ.

“Đốc chủ, ăn nhiều đồ nếp một lúc nhớ uống thêm nước, bằng không dạ dày sẽ khó chịu.”

Cơ Khác hơi sững lại, đôi mắt đen láy liếc nhìn nàng, sau đó gật đầu, rồi lại quay sang tiếp tục chỉ dạy tiểu thái tử duyệt tấu chương.

Điện Chiết Nguyệt của Cơ Khác nằm ngay gần tẩm điện của tiểu thái tử. Khác hẳn những cung điện lộng lẫy rực rỡ khác, nơi này lại ngát hương cỏ cây, thanh nhã yên tĩnh, giống như chốn ẩn cư hơn là chỗ quyền uy.

Cơ Khác ở mọi phương diện đều chẳng giống một thái giám, ngược lại càng giống công tử xuất thân thế gia. Khương Ninh trong lòng không khỏi hoài nghi:

[Với tính tình này, hắn làm sao có thể khiến triều thần phải kiêng dè?]

Cung nữ A Đào, người trước đó dẫn đường, vốn cũng là người của điện Chiết Nguyệt. Sau khi đưa nàng trở lại điện, nàng ta trao cho một thẻ bài để ra vào, dặn dò sơ qua vài chuyện rồi vội vàng cáo lui.

Khương Ninh tất nhiên không thể ngồi không cả buổi chiều. Nàng rửa qua mặt mũi, thay bộ cung trang, rồi lập tức đi về phía tiểu trù phòng trong điện Chiết Nguyệt.

Tiểu thái tử tuổi còn nhỏ, lại tham ăn. Có lẽ chuyện liên quan đến ấn tín kia có thể tìm cách bắt đầu từ chỗ hắn. Trước hết, phải làm vài món điểm tâm ngọt để gây thiện cảm đã.

Hệ thống hiện chỉ mở được bột mì với tinh bột, nhưng vậy cũng đủ để nàng làm một mẻ bánh quy. Dùng “vũ khí ngọt ngào” để công phá dạ dày của tiểu thái tử, chắc chắn hiệu quả.

Nguyên liệu trong bếp điện Chiết Nguyệt vẫn chủ yếu là rau củ quả. Nhưng bất ngờ thay, nàng lại tìm thấy một túi nhỏ hoa quả sấy khô, tuy chưa được sấy kỹ lắm nhưng nếu đem trộn vào bánh quy thì vừa vặn tuyệt hảo!

Khương Ninh kéo từ bảng hệ thống ra bột mì ít gluten, bơ, đường cát, rồi lấy thêm trứng gà trong bếp, xoay người nhóm lửa.

Ở đây không có lò nướng, lò than chắc chắn để ở ngự thiện phòng. Muốn nướng được bánh quy giòn rụm, lửa phải chuẩn: Không được quá lớn, cũng không để hơi nước bốc lên quá nhiều, lại phải thường xuyên trở mặt để tránh cháy khét.

Khương Ninh chưa từng dùng bếp củi để nướng bánh, lần này coi như một trận thí nghiệm. Nhiệt trong bếp dần tăng. Khi bơ tan chảy vừa đủ, nàng đổ đường vào, lại cầm phới đánh trứng ra sức khuấy.

“Tội cho đôi tay của ta.”