Chương 7

Vị tiểu thái tử nãy giờ bị núi tấu chương che khuất cũng lộ ra dung mạo. Tuổi còn nhỏ mà gương mặt đã thấp thoáng nét khôi ngô, ánh mắt vẫn còn vẻ ngây ngô trẻ dại nhưng ngồi ngay ngắn nghiêm cẩn lại không ngừng liếc trộm khay đồ ăn.

Cơ Khác thì chỉ lặng lẽ nhìn nàng.

Mái tóc dài rối loạn, trán còn vương máu, váy áo giản dị dưới gấu dính đầy bùn đất, chỗ còn rách nát tả tơi, cả người toát ra hai chữ: Nhếch nhác.

Điểm duy nhất có thể khen chính là đôi mắt sáng rực, như có ý cười khiến người ta nhìn vào tựa hồ thấy trên đời chẳng có gì quá khó khăn - ngược lại còn thấy đôi phần dễ chịu, đáng mến.

Dẫu vậy, hắn cũng chẳng mong đợi gì ở món ăn trong khay.

“Bày ra đi.”

Nắp khay được mở, hương trà quen thuộc thoảng bay ra, xen lẫn chút ngọt ngào của đào chín, xua bớt cái oi nóng của mùa hạ. Cơ Khác cúi mắt nhìn, tầm mắt dừng lại khi chạm vào bốn viên bánh tròn trịa, dẻo mềm, không khỏi hơi khựng lại.

Nhìn cũng có mấy phần khả ái. Tiểu thái tử vừa ngửi thấy hương đã ngồi không yên, mông vừa nhổm dậy đã bị ánh mắt của Cơ Khác ghìm trở lại.

Cơ Khác ngẩng mắt nhìn nàng, ánh nhìn không hề mang ý khinh miệt nhưng lại khiến người đối diện muốn vô thức cúi đầu thần phục.

“Món này gọi là gì?”

“Gọi là Ô Long mật đào Tuyết Mị Nương.”

Cơ Khác ngẫm thấy tên chẳng hợp lắm. Bánh tròn xinh xắn thế kia, nào có nửa phần “mị”, nhưng đặt tên vốn là quyền của đầu bếp, hắn cũng không bình luận thêm.

Khương Ninh chẳng biết tâm tư của hắn, chỉ thấy ánh mắt hắn dừng mãi trên khay nên trong lòng bắt đầu hồi hộp. Từ lúc bước vào thủy tạ, nàng đã tinh tế quan sát: Hương trà lan tỏa khắp gian, trên bàn lại có đầy đủ dụng cụ pha trà tinh xảo - chứng tỏ hắn yêu trà.

Trên bàn còn đặt bình nước mơ, nhưng hộp gấm bên cạnh lại chứa đầy kẹo - chứng tỏ hắn ưa ngọt. Nhưng trong bếp chủ yếu là rau củ thanh đạm - chứng tỏ hắn quen ăn chay. Tấu chương không xử trong thư phòng mà trong thủy tạ - chứng tỏ hắn sợ nóng.

Chính vì gom đủ những thông tin đó, nàng mới chắc chắn hắn sẽ thích món ngọt mát này. Nếu đến ăn cũng không chịu nếm thì chẳng phải uổng phí công nàng sao?

Đang định tìm lời khuyên dụ, nàng liền thấy Cơ Khác đưa tay nhấc một viên Tuyết Mị Nương lên, bóp nhẹ mấy cái rồi mới cắn thử.

Thoáng chốc, hắn hơi sững người.

Bánh cầm lên mềm mịn, mát lạnh, tròn đầy đáng yêu. Cắn xuống không vỡ ngay như dự liệu, mà lớp vỏ dẻo dai kéo thành sợi, toả ra hương trà dìu dịu.

Vỏ bánh mát lạnh, vừa chạm lưỡi đã xua tan oi bức ngày hè. Trong vỏ hòa quyện hương trà, vị ngọt thanh của bột nếp, dẻo dai mà mềm mại, bên trong lại ẩn lớp nhân đào ngọt ngào, quyện cùng sữa chua béo ngậy.

Vốn dĩ hắn không thích vị chua, nhưng cái chua nhẹ nhàng ấy lại được vị ngọt của đào chín dung hòa, thêm hương trà và mùi nếp, biến vị chua thành vị ngọt.

Một miếng cắn xuống, hương trà, hương sữa, hương đào hòa quyện, mềm dẻo, mịn màng, mọng nước, lại mang theo vị mát lạnh xua tan oi nóng. Quả thật là món ngon hiếm thấy, phải nói rất hợp khẩu vị hắn.

Cơ Khác vẫn ngồi ngay ngắn, sắc mặt bình thản, song trong cảm giác lại dường như có chút khác. Trước ánh nhìn chăm chú của mọi người, hắn ăn hết một viên Tuyết Mị Nương, rồi lại đưa tay lấy thêm viên thứ hai.

Đám thái giám vốn như mặt hồ phẳng lặng cũng không nhịn được liếc nhìn nhau, trên mặt đều hiện vẻ ngạc nhiên. Ngay cả Khương Ninh cũng sững sờ. Nàng vốn nghĩ hắn chỉ nếm vài miếng, không ngờ lại ăn hết một cái.

Tiểu thái tử bên cạnh cũng ngẩn người nhìn hắn, rồi vội vã đưa tay lấy một cái, cắn một miếng, vừa nhai vừa trợn tròn mắt nhìn Khương Ninh.

“Ngươi ở lại đi! Dù Cơ Khác không cần ngươi, ngự thiện phòng của ta cũng giữ một chỗ cho ngươi!”

Khương Ninh không đáp, trong lòng nghĩ quan hệ giữa hai người này thế nào thì cuối cùng nàng cũng đều là “làm thuê cho boss”.

Tiểu thái tử quay đầu nhìn Cơ Khác, gấp gáp muốn biết kết quả: “Cơ Khác, ngươi thấy thế nào? Ngon không?”

Cơ Khác đã ăn xong cái thứ hai, chậm rãi lau tay, ngẩng mắt nhìn nàng. Sắc mặt hắn chẳng đổi, chỉ khẽ gật đầu, giọng nhạt:

“Tạm được.”

Phúc công công đứng bên cạnh lén liếc khay bánh chỉ còn sót lại một cái, trong lòng thầm kêu: [Đây đâu phải “tạm được”, rõ ràng là rất hợp khẩu vị! Đã bao lâu rồi chưa từng thấy Đốc chủ ăn nhiều đến vậy?]