Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ta Dùng Mỹ Thực Chữa Lành Đốc Chủ

Chương 6

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ngoài cửa, nội thị gõ nhẹ, giọng vẫn nghiêm cẩn: “Cô nương?”

“Xì... Không sao, không sao đâu!”

Khương Ninh vừa nén đau vừa trả lời, nước mắt rưng rưng, miệng hít hà từng hơi, chân còn dậm mạnh xuống sàn, dường như muốn trút bớt hơi nóng trong tay ra đất.

Dưới sức nóng, bơ từ từ tan chảy, hòa vào khối bột dẻo. Khi thấy đã nhào vừa ý, nàng vội thả lại vào bát, đặt ngâm trong nước lạnh để hạ nhiệt. Còn bản thân thì lao ngay đến chậu nước bên cạnh, nhúng cả hai tay vào, đến nỗi vai cũng buông lỏng vì thoải mái.

“Thật là... sảng khoái.”

Nàng tiện tay bóp nhẹ mấy quả đào trong chậu, sau một hồi ngâm, đào còn mát hơn cả nước. Thấy đã vừa, nàng lấy ra gọt vỏ, xắt thành từng miếng, không nhịn được lại bỏ vào miệng vài lát.

Đào to nhiều nước, vị ngọt mát lan trong miệng, quả nhiên không hổ là loại được tiến cống vào cung, phẩm chất tuyệt hảo, chẳng chút tì vết.

Đợi đến khi lớp vỏ bột chỉ còn hơi âm ấm, Khương Ninh bưng bát chạy ra giếng, bỏ bát vào thùng gỗ thả xuống để làm nguội, rồi quay lại bếp bắt đầu rang bột nếp.

Nội thị vẫn chỉ liếc mắt nhìn một cái, không hề hỏi, cũng chẳng ngăn cản động tác của nàng.

Tính toán thời gian vừa đủ, nàng quay tay quay gàu giếng, kéo thùng gỗ lên, mang theo bát vỏ bột đã hạ nhiệt, lại vội vã chạy về. Trên án bếp, nàng rắc bột nếp rang thơm lên, bắt đầu cán bột thành vỏ bánh.

Nước giếng trong vắt, mát lạnh khiến vỏ bột được hạ nhiệt càng thêm dẻo, sờ vào còn thấy tỏa ra lành lạnh, dễ chịu. Vỏ bánh cán xong, nàng đặt vào chén, kéo từ hệ thống ra hộp sữa chua rưới vào, rồi thêm những miếng đào hồng cắt vụn.

Thế là món “Ô Long mật đào Tuyết Mị Nương” đã thành hình.

Thật ra có phải trà Ô Long hay không không quan trọng, quan trọng là mùi trà trong đó thật sự thơm lừng. Vì thời gian gấp, lượng sữa chua lấy ra cũng không nhiều nên nàng chỉ làm được bốn cái.

Bốn viên bánh tròn trịa, màu trà dịu nhẹ, phủ bên ngoài lớp bột nếp trắng mịn, trông xinh xắn, mềm mại, vừa mắt vô cùng. Ngoài trời nắng gắt, mà buổi chiều oi ả lại có món ngọt mát lạnh thế này, quả thật không gì hợp hơn.

Khương Ninh thở phào nhẹ nhõm, quay sang nhìn nội thị canh cửa, môi mấp máy muốn gọi mà ngập ngừng, không biết nên xưng hô thế nào.

“Cô nương cứ gọi ta là Tiểu Phúc hay Phúc công công đều được.”

“Phúc công công, ta làm xong rồi. Bây giờ mang đi hay chờ thêm một lát?”

Phúc công công ngó về phía thủy tạ đối diện, gật đầu: “Giờ đi.”

Khương Ninh trở lại bếp, cẩn thận đặt bốn viên bánh lên khay gỗ hồng, theo ông ta cùng trở lại thủy tạ.

Giữa đường, Phúc công công khẽ thở dài, quay đầu nhìn nàng: “Đốc chủ nhà chúng ta vốn trời sinh đã kén ăn, đến lúc đó nếu chỉ ăn một miếng cũng là chuyện thường. Cô nương chớ nản lòng. Hương thơm thế này, mang ra ngoài mở quán cũng chẳng kém trong cung.”

Tấm hoàng bảng này đã từng được dán nhiều lần, ông ta cũng từng thấy không ít đầu bếp vào cung thử sức. Người thì vì Đốc chủ chỉ ăn một miếng, có kẻ lại vì y chẳng động đũa mà lòng nản chí, tự nghi ngờ tài nghệ... Thậm chí có kẻ buông lời sẽ dứt khoát bỏ nghề.

Từ đó đã lâu chẳng còn ai dám tới lật bảng nữa, không ngờ hôm nay lại có tiểu cô nương này dám đứng ra. Nhìn dáng vẻ rạng rỡ, tràn đầy sinh khí của nàng, ông ta không nén được mà buột miệng khuyên trước vài câu.

Khương Ninh ngẩn ra, không nghĩ ông ta sẽ chủ động an ủi mình, rồi chợt nở một nụ cười.

“Đa tạ Phúc công công. Ta hiểu, chuyện ăn uống vốn là duyên phận. Người khác nhau sẽ tạo ra hương vị khác nhau, không hợp cũng là bình thường, chỉ là duyên chưa tới thôi.”

Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Khương Ninh lại tràn trề tự tin.

Người kia dù có ăn ít, tuyệt sẽ không thể không thích món này.

“Đốc chủ, người đã tới.”

Khương Ninh không dám ngẩng đầu nhìn thẳng như trước, chỉ cúi thấp mắt, bưng khay gỗ đỏ, chăm chú nhìn xuống mặt đất.

Sàn gỗ trong thủy tạ được đánh sáp sáng bóng, sạch sẽ soi ra bóng dáng phản chiếu mờ nhạt. Nàng nhìn thấy bóng người kia khẽ đặt tấu chương xuống, ho vài tiếng, trong giọng nói thanh lạnh vương chút khàn khàn:

“Không cần cứ cúi đầu mãi, đem đồ lên đây.”

Quả nhiên, người mắc chứng biếng ăn thì thân thể cũng chẳng thể khoẻ mạnh.

Phúc công công tiếp lấy khay từ tay nàng, bước lên dâng đến án thư.

Trong khoảng thời gian nàng nấu món ăn, phần lớn tấu chương trên bàn đã được xử lý xong.
« Chương TrướcChương Tiếp »