Chương 5

“Cô nương, hướng này.”

Đi theo A Đào bước lên hành lang uốn lượn, toàn thân thoáng chốc mát lạnh khoan khoái. Dường như cảm nhận có người đến, mấy con cá chép hoa trắng trong hồ đồng loạt bơi lại khiến khung cảnh vốn yên tĩnh càng thêm sinh động.

Trước thủy tạ có mấy vị nội thị đứng nghiêm, mắt cúi, dáng cung kính. Đợi hai người đến gần, họ mới đẩy cửa tạ.

Cửa vừa mở, hương trà thanh nhã liền lan ra, dịu dàng thấm vào phổi.

Chính giữa thủy tạ bày một chiếc án thư, bên trên chất chồng tấu chương. Một nam tử áo xám ngồi sau án, thong thả nâng chén trà. Bên cạnh hắn có một thiếu niên nhỏ bé chỉ thấy đỉnh đầu, hẳn là Cửu Thiên Tuế Cơ Khác cùng tiểu thái tử.

“Hiện giờ có chính sự, tạm chưa hỏi ngươi.”

Cơ Khác đặt chén xuống, ánh mắt hướng sang.

Môi đỏ như chu sa, mắt đen sáng tựa mực, nửa mái tóc đen được gài bằng trâm gỗ, phần còn lại buông xõa phía sau lưng. Toàn thân chỉ toát ra một chữ “thanh”. Khí chất ấy chẳng giống thái giám, mà như một công tử thế gia.

Ánh nhìn hắn trầm tĩnh, chỉ liếc qua một cái cũng đủ khiến người ta cảm thấy áp lực, bất giác muốn thẳng lưng, chuyên tâm lắng nghe.

“Đi làm việc đi.”

Đến Khương Ninh - kẻ vốn tính lanh lợi - cũng phải ngẩn ra mấy nhịp mới kịp hiểu ý, vội gật đầu theo chân nội thị rời khỏi thủy tạ.

Lúc đi còn nghe vẳng lại giọng nói có phần lạnh nhạt: “Người khác mặc gì thì liên can gì đến ngươi. Chuyên tâm lo cho tấu chương mới là việc chính.”

Họ đưa nàng đến một tòa tiểu điện đối diện thủy tạ. Bên hông điện có gian bếp nhỏ. Nội thị đẩy cửa gỗ, rồi cung kính đứng chờ ngoài:

“Cô nương cứ nấu, có việc thì gọi nô tài.”

“Đa tạ.”

Khương Ninh đưa mắt quan sát, trong bếp bày biện toàn rau củ quả, hiển nhiên chủ nhân nơi này quen ăn thanh đạm.

Nàng mở bảng hệ thống, mừng rỡ chà xát ngón tay: [Lấy thế nào?]

[Chỉ cần nhấn vào biểu tượng rồi kéo ra là được. Mỗi loại đã giải khóa sẽ có vô tận, dùng trong nhà là chuẩn không sai!]

Khương Ninh thử kéo ra một biểu tượng bột nếp, trước mặt liền hiện lên một bát bột nếp trắng mịn, thoang thoảng hương thanh khiết.

[Đây chính là niềm vui “hút lợi” sao?]

Nàng lập tức kéo thêm bột bắp, bơ, đường cát ra bàn. Nhác thấy trên giá bếp còn bày mấy quả đào chín mọng, nàng khẽ trầm ngâm rồi xoay người mở cửa gỗ:

“Phiền công công, có thể cho ta mượn một ấm trà không?”

Nội thị ngẩng lên nhìn nàng, khẽ gật đầu, liền xoay người đi vào trong.

Thời gian gấp gáp, Khương Ninh lập tức trộn bột nếp, bột bắp và đường cát với nhau, nhân lúc hắn đi lấy trà thì châm lửa, đồng thời ngâm những quả đào vào thau nước mát, lại mở hệ thống để dò xét tiếp.

Dụng cụ trong bếp chỉ có thể dùng được một phần nhỏ, nhưng như thế cũng đã đủ.

Trên góc trái của bảng hệ thống có một biểu tượng đang lấp lánh: Một hộp sữa chua.

Phía dưới còn ghi mấy chữ “Cung ứng đặc biệt trong ngày”.

Chính nhờ nhìn thấy hộp sữa chua ấy mà Khương Ninh mới quyết định sẽ làm món ngọt này.

“Cô nương, trà tới rồi.” Nội thị tưởng nàng khát, bưng đến không chỉ một ấm trà mà còn kèm theo một chén sứ men trắng.

“Đa tạ.”

Hắn gật đầu, rồi lại chu đáo khép cửa lại.

Trà nóng, Khương Ninh cẩn thận rót ra chén, không để sót một cọng lá, tức thì cả gian bếp nhỏ liền thoang thoảng hương trà, mùi hương thanh nhã khiến người ta chỉ ngửi thôi cũng thấy miệng lưỡi ngọt ngào.

Nàng rót phần trà nóng còn lại vào bát bột nếp và bột bắp, màu trắng tuyết tức thì ngả thành sắc trà nhạt, hương trà cũng hòa quyện vào trong.

Khương Ninh lại kéo ra chiếc đánh trứng, bắt đầu quấy mạnh, mong rút ngắn tối đa thời gian làm món ngọt này.

Bột dần đặc quánh lại, đường cũng tan hết, biến thành hỗn hợp sền sệt. Nàng buông lỏng đôi tay mỏi rã, đặt bát lên vỉ hấp rồi lại quay sang nhóm thêm củi.

Lửa bùng mạnh, ống bễ cũng bị nàng kéo đến kêu kẽo kẹt, chẳng mấy chốc bột trong bát đã biến thành khối bánh dẻo sền sệt, ánh lên màu trà nhàn nhạt.

Nàng úp ngược bát xuống cho khối bột dẻo ấy ra, thêm bơ vào rồi dùng “thiết thủ vô tình” nhào nặn. Nhưng dù gì đây cũng là thân thể Khương Thi Vũ, không phải của nàng - Khương Ninh, mới chạm vào đã bị nóng đỏ cả lòng bàn tay.

“Á!”

Cơn đau nhói buốt đến tận tim, tiếng hét xé họng vang lên đến mức bên kia thủy tạ, nơi Cơ Khác đang rót trà cũng khựng lại một thoáng, ngẩng mắt nhìn sang phía đối diện.