Trong ký ức của Khương Thi Vũ về Cửu Thiên Tuế cũng chỉ là những thông tin cơ bản, thiên hạ đều biết:
Năm năm trước, Hoàng thượng lâm bệnh nặng, tự biết khó qua khỏi mùa đông ấy nên hạ thánh chỉ: Nếu người băng hà, phong con trai của Tuyên phi là Vương Chiếu làm thái tử, còn Cơ Khác thì phụ trách phò tá, đợi đến khi thái tử đủ khả năng tự mình xử lý chính sự thì giao trả đại quyền.
Lúc ấy quả thật chấn động triều đình.
Đem tương lai của thiên tử trao vào tay một kẻ hoạn quan, lại còn trông mong hắn đến lúc đó sẽ chịu buông quyền cho một tiểu thái tử... Quả thực bị coi là chuyện hoang đường, hồ đồ đến cực điểm.
Nhưng thánh chỉ đã ban, chưa bao lâu Hoàng đế liền băng hà, bá quan văn võ có phản đối thế nào cũng vô ích, chỉ đành thay thái tử trông chừng Cơ Khác, mà sự trông chừng ấy kéo dài suốt năm năm.
Năm năm qua, triều cục Ung triều được cai quản đâu ra đấy, quốc thái dân an, mà Cơ Khác cũng chưa từng vượt quá bổn phận. Tiếng phản đối dần dần lắng xuống.
Dẫu vậy, trong mắt mọi người, hình tượng của Cơ Khác vẫn là kẻ lạnh lẽo, thủ đoạn tàn nhẫn. Nếu Ung triều có bảng xếp hạng kẻ ác, hắn nhất định sẽ đứng đầu.
Khương Thi Vũ chưa từng gặp hắn, Khương Ninh cũng chẳng biết hắn trông thế nào, nhưng theo ấn tượng đó mà đoán, hẳn là một kẻ âm trầm sắc bén. Mà một kẻ âm trầm sắc bén như vậy... thì sẽ thích ăn món gì đây?
Khương Ninh lại gọi hệ thống ra, muốn xem có nguyên liệu nào để sẵn nghĩ trước vài món, tránh lúc lúng túng. Trên bảng nguyên liệu phần lớn đều xám xịt, chỉ có một số ít sáng màu. Nàng chợt có dự cảm không lành.
[Hệ thống giai đoạn đầu, chỉ có một phần nguyên liệu miễn phí, những cái khác cần ký chủ mở khóa.]
“Mở khóa kiểu gì?”
Nàng không có bạc, nếu muốn nạp tiền thì thôi khỏi. Dù sao trong bếp phủ Đốc chủ chắc chắn cũng không thiếu nguyên liệu.
[Ký chủ chớ hiểu lầm, không cần bạc, chỉ cần đóng một cái dấu là được.]
[Dấu gì?]
[Hoàng ấn.]
Khương Ninh lập tức tắt hệ thống, quay ra suy nghĩ món ăn khai vị thì hơn: [Giờ là mùa hạ, chắc còn đào, có thể làm một món điểm tâm ngọt...]
[Ký chủ đừng thoái lui, sắp vào cung rồi, cơ hội nhiều lắm, chớ bỏ qua!]
Khương Ninh không thèm để ý.
Đó là hoàng ấn, nào phải củ cải trắng muốn chạm là chạm!
[Ký chủ, trong số nguyên liệu đã có vài món được giải khóa, ngài mau xem đi!]
Khương Ninh nhìn lướt qua bảng, ban đầu còn hờ hững, sau càng nhìn càng chăm chú. Những nguyên liệu sáng đa phần là bột mì, bơ... mấy thứ căn bản nhất. Riêng lẻ thì không đáng gì, nhưng ghép lại có thể làm được không ít món.
Mà đó đúng là thứ nàng đang thiếu. Cho dù sau này không giải được cái khác, chỉ riêng những món này cũng có ích. Đã đưa tới tận tay, chẳng dại gì không dùng.
Đi được nửa đường, xe ngựa bất ngờ đổi hướng, quay đầu chạy thẳng về phía hoàng cung.
“Chuyện gì vậy?” Khương Ninh vén rèm hỏi.
“Đốc chủ hiện đang ở trong cung, chúng ta phải tới đó tìm người.”
Phủ Đốc chủ cách cổng cung chỉ hai con phố, chẳng mấy chốc đã tới. Quân tuần tra trình bày tình hình với thị vệ, mấy người thị vệ lập tức đồng loạt quay đầu nhìn nàng, trong mắt vừa mang vẻ dò xét vừa ẩn nét kinh ngạc.
Thấy dáng vẻ nàng nhếch nhác, mấy tên thị vệ thoáng ngẩn ra, sau đó ghé đầu thì thầm với quân tuần tra mấy câu rồi bước lại gần.
“Kiểm tra theo lệ thường.”
Một cung nữ đứng canh ở cửa cung tiến lên, nghiêm cẩn lục soát người nàng một lượt rồi gật đầu. Lúc này đám thị vệ mới cho đi.
Cung nữ kia mặc y phục màu lục nhạt, búi song nha kế, trên tóc chỉ cột hai dải lụa dài, tuổi còn nhỏ nhưng làm việc thận trọng chu toàn, dẫn đường phía trước mà không hề có lời mỉa mai hay ánh mắt khinh rẻ trước bộ dạng chật vật của nàng.
“Trong cung rộng lớn, e cô nương phải chịu vất vả rồi.”
Ngay cả lời khách sáo cũng đúng mực, không nhún nhường cũng chẳng hống hách. Người bề dưới như thế, hẳn chủ nhân cũng chẳng phải tầm thường. Khương Ninh càng thêm tò mò về vị Đốc chủ kia.
Rõ ràng vừa mới mưa xong, để lại chút se lạnh, giờ nắng lại hửng lên, oi bức rát da. Cho dù đi men theo bóng cây, hai người cũng toát mồ hôi.
Theo bước tiểu cung nữ tên A Đào, qua bảy rẽ tám ngoặt, một luồng gió mát rượi phả tới. Khương Ninh ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một tòa thủy tạ dựng giữa hồ, vẻ ngoài tĩnh nhã mộc mạc, chẳng chút xa hoa.