Chương 2

Không ngờ muội muội luôn dịu dàng lại né sang một bên, rồi không ngần ngại đá một cú chí mạng vào chỗ hiểm khiến gương mặt hắn đỏ bừng, ôm hạ bộ quỳ rạp xuống, đau đến mức không thốt nên lời.

Khương Ninh là người biết nhìn thời thế, lúc nên nhu thì nhu nhưng không phải thứ dễ bóp. Khi cần cương, nàng liều tới cùng, dù đập đầu cũng không lùi. Ngày mai là hôn lễ đã định, hôm nay nàng quyết không gục ở chốn này.

Khương phụ hoảng hốt gào lên, lao đến xem: “Con trai ta không sao chứ? Khương Thi Vũ! Ngươi định khiến Khương gia tuyệt tự tuyệt tôn sao?”

Lợi dụng lúc mọi người đều dồn sự chú ý về phía Khương Viễn, Khương Ninh xoay người lao thẳng ra ngoài.

Y phục nàng xộc xệch, tóc tai rối bời, trên mặt còn vương vẻ hoảng hốt xen lẫn kích động khiến gia nhân trong phủ vừa trông thấy đã theo bản năng mà né sang một bên nhường đường.

Trong viện vang lên tiếng gầm dữ dội: “Bắt lấy Khương Thi Vũ! Đừng để chạy thoát!”

Khương Ninh khi ấy chẳng khác nào bị A Căn nhập, nàng cúi đầu liều mạng xông tới, hất văng đám nha hoàn chắn trước mặt, một mạch lao ra tận đại môn.

Đám gia nhân ùn ùn đuổi theo sau.

Nàng cắm đầu chạy thục mạng vào một con hẻm nhỏ, rồi vội trốn sau đống giỏ tre, thở hồng hộc như muốn đứt hơi.

Thân thể Khương Thi Vũ vốn yếu ớt, mới chạy được vài bước đã thở dốc, tim đập loạn nhịp, hơi thở rát buốt như dao cứa trong ngực. Cứ thế này, sớm muộn gì nàng cũng bị bắt lại thôi.

[Có muốn thoát khỏi những kẻ thân nhân độc ác, bước lêи đỉиɦ cao sự nghiệp không?]

Khương Ninh giật mình ngẩng đầu, kinh ngạc đảo mắt nhìn quanh.

[Có muốn nắm giữ dạ dày của hắn, để hắn trở thành kẻ phục tùng ngài không?]

Nàng bừng tỉnh: [Thì ra giọng nói này vang trong đầu! Chẳng lẽ xuyên không đều tặng kèm thế này?]

[Tiểu hệ thống Nhà Bếp hân hạnh phục vụ ký chủ, đồng hành đưa ngài bước tới đỉnh cao – là hệ thống không thể thiếu trên hành trình sinh tồn!]

Ngay trước mắt, từng biểu tượng lần lượt hiện ra: Rau củ tươi ngon, bột mì, bơ sữa, cho đến dao, nồi, chảo đủ cả.

[Chỉ cần mở khóa, ký chủ có thể chế biến bất kỳ món ăn nào.]

Nhìn những nguyên liệu quen thuộc, nàng bất giác cất giọng than thở: “Nhưng ta đang bị ép gả cho một con heo mập, ngươi không thấy mình xuất hiện lúc này là quá lạc quẻ sao?”

[Giờ mình còn đang bị truy đuổi, cái hệ thống bếp núc này thì có ích gì? Chẳng lẽ bảo mình nấu ăn để cảm hóa họ sao?]

[...]

[Ràng buộc thành công, xin chờ lần triệu hồi tiếp theo của ký chủ.]

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, ngay hướng nàng trốn sắp bị lục soát.

Khương Ninh nín thở, dỏng tai lắng nghe.

“Bên này chưa tra!”

Người càng lúc càng áp sát.

Nàng hít sâu một hơi, rồi bỗng lao ra như con cá trơn tuột.

Không dám chui vào ngõ hẹp thêm lần nào nữa, nàng nhằm thẳng phía đông người mà chạy, vừa tránh nguy cơ bị dồn vào góc chết, vừa mong đám đông có thể cản bước truy binh.

Giữa phố phường phồn hoa, một cảnh tượng oái oăm lập tức hút mắt bao người.

Một cô nương áo quần tả tơi, trán vương màu máu đang lao thục mạng về phía trước, sau lưng là một đám gia nhân rầm rập đuổi theo.

Người quen biết thì nhận ra đó là tiểu thư Khương phủ.

Kẻ không biết lại ngỡ đang chứng kiến một màn giang hồ truy sát sống động.Khương Ninh ngoái đầu lại tham dò, thấy số gia đinh bám theo đã thưa bớt nhưng vẫn còn bảy tám tên dính sát sau lưng, dai như đỉa đói.

Chạy mãi, chạy mãi... Mỗi lần l*иg ngực nàng phập phồng là một lần đau nhói, hơi thở như bị lưỡi dao cứa. Khương Ninh cắn chặt môi, giữ lấy nhịp chân, nhưng tốc độ không thể duy trì mãi, dần dần sa sút...

Bỗng từ bên trái, Khương Viễn xuất hiện với gương mặt tái đỏ và ánh mắt sắc như lửa. Hắn nghiến răng nghiến lợi lao ra như muốn thiêu rụi mọi thứ trước mặt.

Khương Ninh bặm môi, nàng chẳng những không né tránh mà còn quay ngoắt về hướng ngược lại. Sau đó, nàng rẽ phải một vòng, đi thẳng về hướng cổng thành.

Gió rít keo gào bên tai, trâm cài và trang sức nàng rơi rải rác trên mặt đường. Một tiểu cô nương tò mò nhặt lên liền bị mẫu thân quát cho một cái, miệng thì thầm:

“Coi chừng kiếp sau đầu thai vào nhà người ta, thật là tạo nghiệp!”

Mái tóc Khương Ninh giờ đã rối bù, nàng từ chạy chuyển sang bước nhanh, thể lực kiệt quệ...

Nàng thật sự không còn sức để bước thêm...