Hoàng đế Ung triều đăng cơ mới được sáu năm đã lâm bệnh băng hà, để lại chốn hậu cung đông đảo cùng số ít hoàng tử công chúa.
Theo lẽ thường, hoàng đế băng hà, ngoài những phi tần có con thì những người còn lại đều phải theo vào lăng. Nhưng ngài để lại thánh chỉ: Đợi Thái tử đủ trưởng thành mới chính thức đăng cơ, những phi tần còn lại ai muốn rời cung thì rời.
Trong hậu cung, có người chọn ra đi, song số ở lại vẫn nhiều hơn. Vậy nên, trong hoàn cảnh không có hoàng đế, mà phi tần lại đông đảo, trọng trách quản lý và điều hòa mọi mối quan hệ đều đặt cả lên vai Hoàng hậu.
Ai bảo làm Hoàng hậu, nhìn ngoài vinh hiển, kỳ thực cũng là công việc khổ nhọc chẳng khác chi “996”*.
(996*: Ám chỉ làm việc cực nhọc, sáng sớm tới khuya.)
Khương Ninh bỏ qua quầng thâm mệt mỏi dưới mắt mà son phấn cũng che chẳng nổi, tiến lên hành cung lễ.
“Tham kiến Hoàng hậu nương nương.”
Trịnh Hoàng hậu hơi nhúc nhích bờ vai cứng đờ, trên mặt hiện ra nụ cười hiền hòa, ung dung như một lớp mặt nạ.
“Ngươi chính là vị thần trù mà Cơ Khác mới tìm được gần đây? Lại đây, để ai gia nhìn kỹ một chút.”
Khương Ninh tuy chẳng rõ hậu cung phức tạp thế nào, nhưng không ngốc. Hoàng hậu cớ sao lại hứng thú với một tiểu ngự trù?
Nàng chỉ cúi đầu, thong thả tiến thêm vài bước đến trước đình thì dừng, ngẩng lên song không dám đối diện thẳng ánh mắt của Hoàng hậu.
Hôm nay Khương Ninh mặc cung trang nền trắng hoa văn xanh nhạt, tóc đen búi song nha kế, hai dải lụa nguyệt bạch rủ xuống từ thắt lưng, bên hông treo một túi gấm đỏ và tấm thẻ bài gỗ tử đàn.
Trong cung, chỉ người của Chiết Nguyệt Điện mới có thể đeo thẻ bài này.
Trang phục của nàng vốn không khác gì những cung nữ khác, nhưng đôi mắt lại khác - đen láy trong veo, sáng rực linh khí.
Trịnh Hoàng hậu chăm chú quan sát, bề ngoài vẫn giữ nụ cười không đổi, nhưng trong lòng đã dấy lên nghi hoặc.
Thông tin bà ta nhận được rõ ràng nói Khương Ninh tính tình nhu nhược, thường bị Khương gia chèn ép, cớ sao nhìn người này chẳng có chút nào là yếu nhược? Nếu thế, chiêu “nhu để chế cương” mà bà ta chuẩn bị chẳng phải vô dụng rồi sao?
“Bản cung nghe nói nhờ có ngươi, Cơ đại nhân đã ăn được không ít, quả là hiếm có. Vậy ai gia cũng muốn nếm thử tay nghề của ngươi.”
Khương Ninh thấy Hoàng hậu lộ vẻ mong chờ, lập tức thức thời tháo túi gấm đỏ bên hông, nâng lên trong tay mỉm cười.
“Thần không dám. Đây chỉ là một ít điểm tâm mới làm, mong nương nương từng trải nhiều, chỉ giáo cho đôi phần.”
Hoàng hậu sai người tiếp nhận, vẫn giữ nụ cười hiền hòa.
“Ngươi mới vào cung chưa lâu, đã quen chưa?”
Khương Ninh vội đáp, giọng nghiêm trang: “Mọi thứ đều ổn cả.”
“Cơ Khác đối đãi với ngươi thế nào?”
“Cơ đại nhân vốn luôn biết cảm thông cho ta, yêu thương đồng liêu, quả thật là bậc hiếm có.”
Trong lòng Trịnh Hoàng hậu lại không vui. Bà ta chỉ thấy lời Khương Ninh như một con cá trơn tuột, bề ngoài dường như đáp đủ nhưng thực chất chẳng nắm bắt được điều gì, không để lại chút sơ hở.
Dù vậy, nhìn qua nàng dường như không trung thành tuyệt đối như những kẻ khác, biết đâu vẫn còn cơ hội lôi kéo.
“Đốc chủ đích thực cũng không tệ.” Hoàng hậu chỉ nhàn nhạt nói một câu.
“Ngươi mới nhập cung, nếu có điều gì không rõ, cứ đến Minh Phượng cung tìm Lan Thảo.”
Phía sau Hoàng hậu, một vị cung phụ gần ba mươi tuổi bước ra, mỉm cười gật đầu, nụ cười hiền hòa chẳng khác chủ tử.
“Đa tạ nương nương ưu ái.”
Khương Ninh hành lễ cảm tạ, trong lòng lại không nghĩ vậy. Việc bất thường ắt có nguyên do, xem ra từ nay phải cẩn thận lánh xa Minh Phượng cung.
“Gặp được hôm nay cũng coi như có duyên, được rồi, ngươi lui xuống lo việc của mình đi.”
“Thần xin cáo lui.”
Khương Ninh không dám nán lại thêm một khắc, xách váy nhanh chóng rời khỏi ngự hoa viên.
“Nương nương, người này khác xa với lời đồn, chúng ta...”
Trịnh Hoàng hậu ngồi trong đình, mặc gió hạ thổi qua, giọng nói nhuốm chút lười nhác.
“Trước kia là dạng tính tình gì cũng mặc, chỉ cần biết nàng ta chẳng tuyệt đối trung thành với Cơ Khác là được. Biết nhược điểm thì sẽ có cách để nàng ta làm việc cho chúng ta.”
Bà ta hiếm khi có lúc được thảnh thơi thế này, lúc này cũng chẳng muốn nghĩ quá nhiều chuyện rối rắm.
“Ừm? Chẳng lẽ là bản cung hoa mắt, sao thấy hoa hồng trong cung ít đi nhiều vậy?”