Thân thể hắn bởi kén ăn mà có phần gầy gò, nhưng vóc dáng cao khiến sự gầy gò ấy lại hóa thành nét thon dài tuấn dật.
Chỉ riêng dung nhan kia – lạnh tựa tuyết, sáng như trăng – đã đủ khiến hắn mang khí vận siêu phàm, dù gầy nữa cũng vẫn tựa tiên nhân.
Khương Ninh lùi vài bước, khom mình hành lễ: “Đốc chủ.”
Cơ Khác chẳng liếc đến, chỉ cúi mắt ngắm đàn cá há miệng đòi ăn dưới hồ, không nói một lời. Nàng thuận theo ánh nhìn của hắn, vài giây sau lại từ túi áo lấy ra một miếng bánh, đưa tới trước mặt:
“Đốc chủ có muốn thử một chút không?”
Khương Ninh đã nhận ra Cơ Khác thích cá chép – điều này nàng quan sát suốt mấy ngày qua. Chỉ là hắn chưa bao giờ tự tay thả mồi, toàn để nội thị làm thay.
Cơ Khác nghiêng đầu nhìn miếng bánh trong tay nàng, khẽ gật, đôi mắt lạnh lẽo phản chiếu gợn sóng lấp loáng trong hồ:
“Đã nói thế, vậy thì cho ăn đi.”
Dù chẳng rõ lời mình liên quan gì đến chuyện “cho cá ăn”, Khương Ninh vẫn mỉm cười chuyên nghiệp.
Trước khi thả, hắn đưa mảnh bánh lên môi, cắn một nửa, mím nhẹ môi đánh giá:
“Cũng tạm.”
“...”
Khương Ninh nghẹn lời.
Người ta kén ăn đến mức cháo ngọt cũng khó uống, giờ lại ăn vụn bánh trước khi cho cá... hắn chẳng lẽ đang nếm hộ cá?
Nàng nhìn hắn, ánh mắt đầy khó tả.
Cơ Khác nghiền nát nửa còn lại, nhón một nhúm rắc xuống, lập tức thu tay về, cúi mắt xem cá tranh nhau đớp mồi.
Đợi cá ăn xong, hắn lại rắc thêm, lại rụt tay quan sát, vẻ hứng thú ấy chẳng còn dáng vẻ cao nhã nào.
[Có ai lại đi cho cá ăn như vậy chứ?]
Đang thầm lẩm bẩm trong bụng thì Phúc công công cuối cùng cũng tới đầu hành lang thủy tạ, bước chân nhanh mà vẫn giữ được khuôn phép.
“Đốc chủ, Khúc đại nhân lại ở cửa cung cầu kiến.”
“Biết rồi.”
Cơ Khác mặt không đổi sắc, đem chỗ vụn bánh còn lại rắc hết xuống hồ, sau đó khẽ ho khan. Hắn đưa mu bàn tay che miệng, vừa ho vừa gõ nhẹ khung cửa, đợi đến khi Thái tử ngẩng đầu nhìn mới thu tay về.
“Mỗi bản tấu đều viết rõ ý kiến của mình ra giấy.”
Lời dặn vỏn vẹn một câu, hắn liền theo Phúc công công rời khỏi thủy tạ.
Nơi này vốn là trọng địa trong cung, một khi Cơ Khác đi khỏi thì ngoài Thái tử ra, bất kỳ ai cũng không được tự tiện ra vào. Đây cũng chính là lý do Khương Ninh cố vội vã quay về làm bộ chăm cá.
Ngó bóng lưng cao gầy của hắn khuất sau góc hành lang, Khương Ninh liền xoay người bước vào thủy tạ. Tiểu Thái tử vẫn cắm cúi bên án thư... và tiện tay gặm thêm chút điểm tâm.
Đó chính là món lạp điều cay mà trước kia Khương Ninh lén làm để thỏa cơn thèm, nào ngờ bị Tiểu Thái tử phát hiện, từ đó biến thành món hắn ngày ngày lén ăn.
Tiểu Thái tử mới mười tuổi, vóc người nhỏ bé, gương mặt vẫn còn phúng phính mỡ béo, đôi mắt đen trắng phân minh, chớp chớp nhìn người, đáng yêu vô cùng.
Lúc này, đôi môi đỏ hồng vì cay, hắn ngước mắt nhìn Khương Ninh, trong ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
“Khương Ninh, hôm nay lại có món gì ngon không?”
Tiểu hoàng tử khoác áo long bào vàng nhạt, càng làm khuôn mặt non nớt thêm phần hồng hào dễ mến.
Khương Ninh quỳ ngồi bên cạnh, thần sắc vô cùng nghiêm túc: “Có một món ăn, chỉ cần cắn một miếng liền có thể cuốn đi mọi muộn phiền khiến người ta đắm chìm trong biển cả hạnh phúc. Nó sinh ra là để hợp với mùa hè, thiên hạ ít ai không thích nó.”
Tiểu Thái tử vừa nhai lạp điều, vừa yên lặng chờ nàng nói tiếp.
“Nó có nhiều loại lắm… Nào là trà hoa quả, nào là sữa lắc, nào là sữa trộn, trong đó có thể thêm biết bao loại nguyên liệu khác nhau. Nhưng chúng đều có một cái tên chung: Trà sữa.”
Nghe đến đây, Tiểu Thái tử lau tay, ngồi nghiêng nghiêng, nở nụ cười tươi tắn, giọng trẻ thơ trong trẻo vang lên:
“Nói thẳng đi, ngươi thiếu nguyên liệu gì? Ta sẽ bảo Cơ Khác cấp cho ngươi.”
Khương Ninh liếʍ môi, đưa tay ra làm động tác minh họa: “Là cái này... rất hiếm thấy, vuông vức, mỗi lần ấn xuống là để lại một dấu triện.”
Tiểu Thái tử chưa từng vào bếp, kiến thức về đồ ăn thức uống lại hạn hẹp nên nghiêng đầu nghĩ ngợi rồi lắc đầu:
“Ta hình như không biết đó là món gì...”
Khương Ninh liếc mắt sang án thư, ánh mắt liên tục ra hiệu, nháy mắt lia lịa. Tiểu Thái tử theo ánh mắt nàng nhìn sang:
“Hiếm có, vuông vắn, để lại dấu ấn...”