Chưa nói chi khác, nhưng mùa hè chẳng phải nên có một chén trà sữa mới đúng sao? Thứ vui vẻ thuần túy đó, nàng đã lâu rồi không được nếm trải.
Tiếc rằng nguyên liệu trong hệ thống chưa được giải khóa, những món nàng làm đa phần vẫn chỉ quanh quẩn ở bánh quy, bánh ngọt đơn giản, muốn làm trà sữa thì chẳng thể nào.
Sữa bò vốn là vật xa xỉ, đâu dễ đến lượt nàng dùng?
Ánh mắt nàng vô thức dừng lại ở gương mặt tròn trịa của tiểu Thái tử, suy nghĩ đã bay đi rất xa.
Hoàng ấn hiện vẫn do Cơ Khác giữ, mỗi khi phê duyệt tấu chương hắn đều phải lấy ra dùng. Nhưng chỉ cần hắn ngồi đó, nàng chẳng có cách nào moi được.
Đang mải nghĩ, nàng bỗng cảm thấy một luồng ánh nhìn lạnh lẽo quét tới, cái nóng mùa hè thoáng chốc tan đi.
Chạm vào đôi mắt đen thẳm kia, Khương Ninh theo bản năng nở nụ cười tươi rói, giống hệt như kẻ vừa gặp được ông chủ trả nàng mười vạn lượng bổng lộc.
Cơ Khác khẽ ngẩn ra, nhưng rồi nhanh chóng quay đầu, đưa thêm một quyển tấu chương cho tiểu Thái tử.
“Ngươi không cần phải chầu chực mãi ở đây. Nếu thấy buồn chán, có thể ra ngoài.”
“Vâng, đốc chủ.”
Khương Ninh đáp dứt khoát, chẳng khách sáo một lời, lập tức sải bước ra khỏi thủy tạ.
Cơ Khác vốn chẳng để tâm đến hành tung của nàng, nào ngờ đang nghe Thái tử bàn chuyện trị thủy, hành lang vọng lại tiếng chân “thình thịch thình thịch” của một ai đó chạy vội.
Hắn mím chặt môi, ánh mắt lặng lẽ rơi xuống bóng dáng thiếu nữ tóc rối phất phơ đang thở dốc dưới hiên.
Cơ Khác từ trước tới nay luôn giữ phép tắc nghiêm ngặt, yêu cầu thủ hạ cũng phải chỉnh tề, thế nhưng Khương Ninh lại là ngoại lệ.
Nàng giống như một nhành cỏ dại, bị ép xuống thì lập tức cúi rạp, nhưng chỉ cần sức nặng rời đi là lại ngẩng cao đầu, hiên ngang đón gió xuân.
Như bây giờ, biết mình lỡ quấy rầy, nàng ngoan ngoãn hành lễ, cười xin lỗi rồi lùi ra mép lan can, lấy bánh quy ném cho mấy con cá chép hoa trắng trong hồ.
Hành động rõ ràng làm người ta bực, nhưng nàng lại có cách xoa dịu ngay tức khắc. Loại người này, thật khéo léo đến mức khiến người ta chẳng biết nên trách hay nên khen.
Cơ Khác khẽ lắc đầu, rót thêm chén trà, tầm mắt thu về trên người tiểu Thái tử.
Đợi đến khi ánh mắt kia rời khỏi, bờ vai Khương Ninh mới chầm chậm thả lỏng.
Cơ Khác vốn ưa tĩnh, nhưng lại thích ngắm đàn cá bơi lội trong hồ. Thỉnh thoảng hắn có thể ngồi trầm mặc nhìn chúng cả hai canh giờ. Mấy con cá gần đây lại thành nghiện món bánh quy nàng nướng.
Quả thật là “một vật khắc một vật”. Khương Ninh chẳng cần đoán cũng biết, lần này Cơ Khác chắc chắn sẽ không giận.
Miếng bánh quy trong tay nàng giòn tan, không trộn hạt khô, chỉ cần nhẹ nhàng bẻ vụn đã thành mảnh nhỏ. Nàng thả xuống mặt nước, chẳng bao lâu sau cá chép đã ùn ùn kéo đến, tranh nhau nuốt lấy.
Khương Ninh vừa thả mảnh bánh vụn cho cá, trong lòng lại chẳng yên, thỉnh thoảng quay đầu liếc về phía sau.
Ban đầu nàng đã định quay về làm ít nước tỳ bà giải khát, nhưng mới đi được nửa đường thì thấy Phúc công công cầm phất trần bước nhanh tới.
Người dưới tay Cơ Khác vốn nổi tiếng giữ quy củ, trong cung chẳng bao giờ làm trò thất thố. Vị Phúc công công này lại càng học được mười phần ổn trọng từ chủ tử, dù có chuyện gấp cũng không la toáng hay chạy rầm rập, cùng lắm chỉ là bước chân mau hơn thường ngày.
Nhìn cái nhịp chân lạch bạch dồn dập kia, Khương Ninh liền đoán chắc có việc khẩn.
Nghĩ tới khả năng Cơ Khác bị gọi đi, mà hoàng ấn lại phải để Thái tử dùng khi phê tấu, nàng lập tức không dám trì hoãn, vội quay người chạy về thủy tạ, làm bộ như mình chỉ muốn ở lại cho cá ăn.
Chờ đợi hồi lâu mà chẳng thấy ai tới, nàng đã cho cá ăn hết ba bốn mẩu bánh, dây dưa thêm nữa e sẽ khiến Cơ Khác chú ý.
Xưa nay, mỗi khi Cơ Khác dạy Thái tử việc nước, hiếm lắm mới có kẻ dám quấy nhiễu, lúc vào cùng thì đến giờ cũng cùng ra. Như hôm nay chỉ còn Thái tử ngồi một mình, tình cảnh ấy quả thật hiếm hoi, phải nắm cho chặt.
Ngón tay nàng vô thức gõ nhịp trên lan can, tâm trí dán chặt ra phía sau. Rốt cuộc, tiếng bước chân cũng vọng đến.
Mừng rỡ quay đầu, song đập vào mắt lại chẳng phải y phục xanh quen thuộc của nội thị, mà là bóng người khoác cẩm y đen viền đỏ, trên áo thêu hình bạch hạc bằng chỉ bạc, dưới nắng lại lấp loáng ánh quang.