Chương 10

Khương Ninh cũng muốn tránh xa chốn thị phi này, nhưng nàng vừa xoay người đã bị một giọng yếu ớt gọi lại…

“Khụ... khụ… Đợi đã.”

Thanh âm mỏng manh, mềm yếu, nghe như mưa bụi phương Nam, lả lướt mà vương buồn.

Khương Ninh quay lại, nhìn phi tần kia, cúi người hành lễ: “Thỉnh an nương nương.”

Đến lúc này nàng mới nhìn rõ dung nhan của vị phi tần ấy - chỉ có thể thốt thầm bốn chữ: Yểu điệu thướt tha.

Mắt phượng, sống mũi cao, khóe môi hơi cụp xuống, vốn là tướng khổ. Thế nhưng đôi mày cong mảnh lại khiến cả gương mặt hóa ra thêm phần nhu tình yếu ớt, nhìn một lần liền sinh lòng thương tiếc.

Trong đôi mắt phảng phất u sầu ấy, ngay cả mưa bụi Giang Nam cũng mang theo dư vị đắng cay.

“Có hẹn chẳng đến lúc nửa đêm, rảnh tay gõ cờ trong ánh đèn tàn...”

Khương Ninh khựng lại, không rõ vì sao nàng ta lại ngâm thơ.

“Trên người ngươi có mùi hương quen thuộc, là hương vị bản cung từng biết.”

Khương Ninh cúi xuống ngửi thử, cũng chẳng thấy trên mình có gì đặc biệt, chỉ còn lưu chút hương ngọt của mẻ bánh quy mới nướng.

“Hồi nương nương, ta vừa làm một mẻ điểm tâm, e rằng là hương vị ấy.”

Vị phi tần nhận lấy áo choàng từ cung nữ, khoác lên vai, che miệng ho khẽ mấy tiếng. Đôi mày liễu càng cong, càng nhu nhược yếu đuối.

“Khụ... Mang cho bản cung nếm thử một chút.”

Khương Ninh đưa mắt nhìn Cơ Khác, thấy hắn khẽ gật đầu đồng ý, bèn xoay người chạy về bếp.

Chu Thục Phi nhìn theo bóng dáng nàng rời đi, ánh mắt ngẩn ngơ một thoáng, sau đó vịn tay cung nữ đứng lên, dáng người mảnh khảnh, trong gió càng thêm yếu ớt.

Cơ Khác vẫn bình thản, ánh mắt chỉ lướt qua thần sắc nàng ta, rồi lại dừng nơi cửa hông nhìn Khương Ninh bưng một khay điểm tâm vàng ươm chạy lại.

Bước chân nàng nhanh nhưng khay trong tay vẫn ngay ngắn, từng chiếc bánh xếp đều tăm tắp, không lệch không rơi, đủ để người ta chọn lựa.

Đôi mắt nàng sáng lấp lánh, hướng về phía Chu Thục Phi, nhoẻn cười nâng cao khay: “Nương nương, đây là điểm tâm ta vừa nướng, gọi là bánh quy quả khô.”

Những chiếc bánh hình vuông được xếp ngay ngắn hai hàng, mỗi chiếc đều vàng óng đều đặn. Trong đó lấp lánh điểm xuyết nho khô tím sẫm, đào khô hồng nhạt, nhân hạnh trắng ngần.

Chúng như những viên châu báu rải rác giữa nền cát vàng. Không chỉ dáng vẻ hấp dẫn, mà mùi hương cũng khiến người ta khó lòng cưỡng lại.

Bánh được nướng kỹ, tỏa ra hương ngọt dìu dịu, không hề gắt, càng khiến kẻ ngửi phải muốn nếm thử ngay.

Mùi hương này lại quá đỗi quen thuộc, chỉ là so với những lần trước... càng thơm ngọt hơn, chẳng rõ khi nếm vào miệng sẽ là vị thế nào.

Chu Thục Phi thản nhiên lau tay, đưa bàn tay còn ướt vén lọn tóc rũ bên tai, những ngón tay trắng nhợt khẽ nhón lấy một miếng bánh, bỏ vào miệng.

Đây là những chiếc bánh quy mà Khương Ninh đã cố ý chọn kỹ, đáy không cháy, vào miệng thì giòn tan - là mẻ ngon nhất.

Bánh vừa chạm môi đã ròn rụm, răng chỉ cần khẽ cắn liền vỡ vụn, hương ngọt ngào thơm nức lập tức lan đầy trong khoang miệng.

Trong cái giòn ngọt ấy lại có xen vị dẻo mềm, chua thanh của nho khô, hương dịu của đào sấy và cái bùi giòn của hạnh nhân khiến tầng vị càng thêm phong phú.

Hương vị này rõ ràng còn ngon hơn nhiều so với những món điểm tâm mà xưa kia người ấy từng ăn cùng nàng ta, chỉ tiếc, nay kẻ vốn mê say mỹ thực kia đã chẳng còn cơ hội nếm lại.

Chu Thục Phi lặng lẽ ăn, nước mắt dâng tràn, từng hạt to tròn rơi lã chã, càng khiến dung nhan thêm bi thương, yếu ớt.

Khương Ninh tròn mắt sững sờ, suýt chút nữa không giữ nổi khay trong tay. Nàng vốn nghĩ vị nương nương này có lẽ sẽ thích, nhưng nào ngờ ăn đến nỗi rơi lệ. Từ nhỏ đến giờ, nàng chưa bao giờ thấy cảnh tượng quái lạ như thế.

Chỉ có điều, những người đứng hầu xung quanh lại tỏ ra quá đỗi quen thuộc, cúi đầu im lặng, chẳng lộ nửa phần kinh ngạc, làm nàng càng thêm bối rối vì mình thất thố.

“Thập niên sinh tử lưỡng mang mang, bất tư lương tự nan vong...”

Chu Thục Phi ăn xong một miếng bánh, lại buông giọng ngâm một câu thơ, mắt đỏ hoe, vừa nức nở vừa cầm thêm một miếng nữa, khóc lóc mà nhai nuốt, càng nhìn càng thấy đáng thương.

[Ta rõ ràng không bỏ mù tạt vào mà? Sao lại thương tâm đến thế?] Khương Ninh thầm kêu khổ trong lòng.

Nàng len lén liếc sang Cơ Khác, mong được chút chỉ thị, nào ngờ chỉ thấy hắn ánh mắt thâm trầm, ngẩn ngơ nhìn xa xăm, bộ dạng dường như quá quen với cảnh này, chẳng chút biến sắc.