Khói sương mờ ảo, từng hạt mưa li ti rơi rả rích xuống vườn mạc lan trong viện, đưa hương thanh nhã lan khắp không gian tĩnh mịch.
Khóm mạc lan vốn thẳng tắp kiêu hãnh đang khoe sắc ngạo nghễ thì bỗng bị một bóng áo vàng nhạt bước tới, thẳng chân giẫm gãy cành hoa, nghiền nát thành bùn, xác hoa nằm rải rác trên các phiến đá xanh.
“Ngạo mạn cái gì, cuối cùng chẳng phải vẫn là nữ nhân thôi sao? Ngoan ngoãn gả đi chẳng tốt hơn à, lại còn mơ tưởng tranh tửu lâu với ta?” Nam tử kia phe phẩy chiếc quạt xếp, ánh mắt khinh khỉnh liếc nhìn muội muội đang đổ máu đứng đằng xa, khóe môi nhếch lên nụ cười giễu cợt.
“Giả vờ làm gì, chẳng phải chỉ là vỡ đầu thôi sao... Ta thấy mưa này còn lâu mới ngớt, mau kéo nàng vào đại sảnh.”
Hắn tùy tiện sai một tên hạ nhân, còn bản thân thì thong thả quay lại sảnh chính, an tọa rồi nâng chén trà nhấp thử. Chỉ một ngụm nhỏ, sắc mặt hắn liền nhăn lại, vội nhổ cả bã trà ra.
“Cha, thứ trà gì thế này... vừa đắng vừa chát.”
Lão nhân bên cạnh chẳng mảy may đoái hoài đến nữ nhi đang hấp hối, chỉ cắm cúi lật giở sổ sách trong tay.
“Chuyện tửu lâu trong nhà rối ren, ngươi còn không hay sao? Chỉ cần nó chịu gả vào Chu phủ, tửu lâu còn có đường xoay xở. Vậy mà nó sống chết không chịu, đúng là thứ vong ân bội nghĩa!”
Hai cha con thay nhau mắng chửi om sòm, trong phủ không một ai quan tâm tới mạng sống của nàng.
Khương Ninh lúc này mới lờ mờ tỉnh táo. Nàng mở mắt, ôm lấy đầu, cảm thấy trời đất quay cuồng, trước mắt toàn bóng mờ lay động. Khoảnh khắc trước còn ở nhà mày mò nghiên cứu món ăn, chớp mắt sau đã choáng váng như ăn nhầm nấm độc, trong tầm nhìn loáng thoáng bóng dáng một đám tiểu nhân nhảy nhót.
“Đau quá...”
Một lúc lâu sau, nàng gắng gượng ổn định hơi thở, tầm mắt dần rõ ràng, dừng lại trên hai bóng người ngồi đằng xa.
Ngay khoảnh khắc ấy, một đoạn ký ức xa lạ ập đến, dồn dập như sóng vỗ, khiến nàng choáng váng ngã nhào xuống nền đất.
[Cái gì thế này? Mình... thật sự đã xuyên không rồi sao? Thế còn nồi gà hầm mất cả buổi chiều thì ai sẽ ăn đây?]
Khi dòng ký ức cuối cùng lắng xuống, Khương Ninh ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy chán ghét nhìn thẳng hai kẻ trước mặt.
“Ồ, đến cả dầu bẩn các ngươi cũng dùng được sao?”
Hai người kia, chính là cha ruột Khương Thành và huynh trưởng Khương Viễn của nguyên chủ Khương Thi Vũ.
Khương gia vốn nổi tiếng với tửu lâu Thiên Hương được truyền mấy đời ở kinh thành, danh tiếng không tệ.
Nhưng đến đời Khương Thành lại tham lợi nhỏ, hám công nhanh... Ông ta chỉ chuộng nguyên liệu rẻ tiền, dùng dầu mỡ chiên đi chiên lại, cuối cùng đã tự chuốc họa cho mình.
Công tử phủ tướng sau khi dùng bữa ở Thiên Hương về nhà liền bị tiêu chảy suốt ba ngày. Từ đó, tiếng tăm của quán sụp đổ, còn bị phủ tướng thẳng tay gạch tên khỏi sổ khách quen.
Tửu lâu làm ăn sa sút, vốn quay vòng chẳng đủ, cha con Khương Thành liền nghĩ đến một phương án: Gả Khương Thi Vũ vào Chu phủ.
Công tử Chu phủ vốn để ý nàng từ lâu. Dù hắn đã có mấy phòng thϊếp nhưng vẫn nhất mực muốn Khương Thi Vũ làm chính thê. Chỉ cần nàng chịu gả cho hắn, bạc vốn sẽ chảy về, cứu thoát được tửu lâu khỏi cảnh kiệt quệ.
Chỉ tiếc cho Khương Thi Vũ một đời vất vả.
Từ nhỏ nàng đã muốn gánh vác Thiên Hương nên luôn tìm cách góp kế cho huynh trưởng, nhưng mọi hành động của nàng chỉ khiến người trong nhà thêm nghi kỵ, cho rằng nàng tham đoạt gia sản.
Cha ruột và huynh trưởng canh nàng như canh kẻ trộm: Không cho động vào sổ sách, không cho quản việc nhà. Họ chỉ chờ ngày nàng đủ tuổi để đổi lấy một hôn lễ có lợi.
Nàng vẫn ôm hy vọng rằng chỉ cần bản thân đủ tốt, họ sẽ đổi ý. Đến khi cha con họ hợp mưu đẩy nàng vào hố lửa, Khương Ninh mới tỉnh ngộ:
[Súc sinh dù lớn vẫn khó thành người...]
Nhưng đã quá muộn... Nàng không chỉ không thoát được, mà còn phải bỏ mạng.
“Nghịch nữ! Nếu sớm chịu gả cho công tử Chu, nhà này đã đâu đến nỗi khốn đốn như vậy!” Cha nàng gào lên.
Khương Ninh nhìn hai người, bật cười khinh bỉ.
“Thật giỏi đổ tội! Rõ ràng là hai người làm ăn bất tài, còn dám đẩy tội cho ta. May cho các người là công tử phủ tướng không chết. Bằng không... đừng nói là tửu lâu, ngay cả mạng cũng không giữ nổi.”
“Con tiện nhân!”
Khương Viễn phun ra ngụm trà, đứng bật dậy, tay quạt vung lên như muốn đánh.