Bởi vậy, nghe thấy Mai Thiển phân tích như vậy, Mai lão thái trực tiếp nhìn về phía Mai Nhị Hổ, nói: “Lát nữa con đem một ít thịt khô mà nhà chúng ta trước đó làm đến nói chuyện với quản sự và tư binh của Trần gia bên kia, không cần thiết phải nhờ bọn họ đặc biệt chiếu cố nhà chúng ta. Nhưng mà nhất định phải nói rõ là nhà chúng ta không có thông gia! Không có thân thích gì hết! Biết không? Nếu bọn họ có hỏi thì nói là chết hết rồi!”
Mai lão thái cũng mặc kệ cái gì mà chuyện xấu trong nhà không nên tiết lộ ra ngoài, lúc bà nói lời này còn liếc mắt nhìn con dâu cả của mình một cái.
Kết quả là Hàn thị không hiểu Mai lão thái nói lời này là có ý gì, vẫn còn đang bện giày rơm cùng với Tưởng thị!
Làm Mai lão thái vừa nhìn thấy lại bực bội.
Ông nó, coi như bà lo lắng vô ích rồi!
Mai lão thái vội vàng xua tay, ý bảo Mai Nhị Hổ đi làm đi.
Bây giờ nếu không phải cố kỵ xung quanh còn có mấy nhà khác, Mai lão thái đã sớm lớn tiếng mắng chửi rồi, ngay cả tổ tông mười tám đời của Hàn gia cũng phải mắng qua một lần.
Người Mai gia cũng không thể suốt đêm đều nói chuyện đen đủi này được.
“Thiển Thiển, duỗi chân ra, thử xem?”
Mai Thiển nghe thấy lời Tưởng thị nói, quay đầu liền nhìn thấy Tưởng thị đưa một đôi giày rơm đã bện xong cho mình.
Đây là lần đầu tiên Mai Thiển mang giày rơm, nàng hưng phấn muốn duỗi chân ra, kết quả vừa cúi đầu xuống, liền nhìn thấy đế và mũi giày của mình đã hoàn toàn tách rời.
Lộ ra năm đầu ngón chân đen sì ở bên trong, Mai Thiển theo bản năng cảm thấy ngượng ngùng.
“Mau mang vào thử đi.”
Tưởng thị đưa đôi giày rơm đã bện xong tới trước mặt Mai Thiển, so với giày vải, giày rơm giống như là mấy đôi dép có quai phong cách hiện đại vậy.
Mai Thiển nhận lấy giày rơm, lại nhìn mấy đầu ngón chân đen thui của mình, vẫn là không nhịn được chạy đi rửa chân trước rồi quay lại.
Mỗi lần cắm trại nghỉ ngơi đều ở gần nguồn nước, Mai Thiển cũng muốn cảm khái một tiếng, vị trí địa lý của Hưng An phủ quả thật không tệ.
Nếu như nàng là đi du lịch chứ không phải là chạy nạn thì tốt biết mấy~
Cởi đôi giày đã đồng hành cùng mình hơn một tháng, cuối cùng phải vứt bỏ ra, Mai Thiển đặt hai chân vào trong dòng nước lạnh lẽo.
Nàng theo bản năng vươn đầu nhìn bốn phía, lại quay đầu nhìn về phương hướng vừa liếc mắt đã nhìn thấy trại của mình, đáy lòng không khỏi thả lỏng một chút.
Gió đêm thổi qua, Mai Thiển ngồi trên bãi cỏ bên dòng suối thình lình ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một thiếu nữ mặc váy màu trắng đứng dưới gốc cây phía bên kia suối đang nhìn về phía bên này của mình.
Thiếu nữ tướng mạo thanh lệ, dưới ánh trăng sáng, nàng giống như là tiên nữ hạ phàm vậy.
Nhiều ngày như vậy, cái mà Mai Thiển nhìn thấy nhiều nhất chính là dân chúng đầu bù tóc rối, bỗng nhiên nhìn thấy một nữ tử tinh xảo, phong cách khác hoàn toàn với bọn họ, đầu óc chậm đi một nhịp, nàng thậm chí không nhịn được nói ra một câu “Xin chào?”
Đáng tiếc đối phương không có ý định muốn nói chuyện, lạnh lùng liếc mắt nhìn nàng một cái, liền xoay người rời đi.
Lúc góc áo xẹt qua bụi cây, ngược lại làm cho Mai Thiển cảm thấy góc áo đó nhìn rất là quen mắt.
Buối chiều, nữ tử này có phải là đã từng xuất hiện hay không?
Còn quan sát chuyện xảy ra ở nhà nàng nữa?
Trong lúc nhất thời, trong đầu Mai Thiển hiện lên không ít thứ, nàng đứng lên, đi về phía bờ bên kia, rất nhanh, Mai Thiển lại nhớ ra, đội ngũ của quận chúa gì đó hình như đang đóng quân ở bên kia thì phải.
Chẳng lẽ nữ tử vừa rồi chính là quận chúa?
Mai Thiển nhấc đôi chân ướt đẫm của mình lên khỏi mặt nước, cọ qua cọ lại trên mặt cỏ vài cái, cuối cùng mang đôi giày rơm mà Tưởng thị đan cho mình vào.
Lúc mới mang vào có chút đâm chân, nhưng mà sau khi dẫm dẫm mấy cái, Mai Thiển không còn cảm thấy khó chịu nữa, liền xoay người rời đi.
Thiếu nữ vừa nhìn thấy ở bên bờ suối lúc này cũng bị Mai Thiển vứt ra sau đầu, dù sao thì, với tình hình hiện tại của Mai Thiển nàng, nghĩ mấy chuyện này cũng vô dụng không phải sao?
Nghĩ như vậy, Mai Thiển mới nhớ tới mình còn một lần trao đổi nữa là có thể mở ra hệ thống không gian rồi!
Nàng vẫn là nên nghĩ xem lần sau nên nấu món gì để trao đổi đây.