[Ý ngươi là ta đời đời kiếp kiếp thành chó luôn rồi?] Thu Ảnh An ngơ ngác như bị sét đánh giữa trời quang.
Cẩu Huyết mỉm cười: [Cũng có thể đợi Thư Thiên Hành tự giải.]
Thu Ảnh An bật cười khô khốc: [Đa tạ lòng tốt của ngươi...]
Thực tại.
Thư Thiên Hành ngồi bên, nhìn thấy con chó nhỏ trên ghế hết nghiêng đầu sang trái “gâu~” mấy tiếng, lại quay sang phải “gâu~” vài hồi, rôi “gâu gâu gâu~” một tràng dài rền rĩ.
Biết nói tiếng người thì còn phiền.
Chỉ biết tru lên, lại chẳng hiểu nổi.
Nàng búng ngón tay, một luồng linh lực nhập vào nội thể Thu Ảnh An, giúp nàng chuyển tiếng “gâu gâu~” kia thành lời người nghe hiểu.
Thu Ảnh An thất bại trong việc hoàn nguyên thân thể, cũng chẳng mong Cẩu Huyết giúp gì được. Nàng chạy đến bên chân ghế, đuôi vẫy phất phới, biết rõ mình đang “chó nói tiếng người” nhưng chẳng ai nghe hiểu, liền mặt dày nói: “Sư tôn đẹp quá... muốn lại gần ôm hôn một chút~”
Thư Thiên Hành: “???”
Lúc đang châm trà, Thư Thiên Hành lặng lẽ nhìn chằm chằm Thu Ảnh An — lúc này đã hóa thành một chú chó con chỉ bằng bàn tay.
Con chó này... là có ý gì?
“Hu hu hu, vì sao không ôm ta, không cho ta dính lấy một chút...” Nàng chồm lên ghế, hai tay khoanh lại trước ngực, tức giận dỗi hờn.
Chó con thì biết mưu mô gì đâu, chó con chỉ muốn được gần gũi.
Thư Thiên Hành rót xong trà, khẽ nhấp một ngụm, rồi ôm lấy chó con vào nhà. Trời đã khuya, đến giờ nghỉ ngơi. Nàng đặt nó xuống đất, còn mình thì bước vào gian sau tắm gội thay y phục.
Thu Ảnh An chạy ba bước lại ngã một lần, chẳng mấy chốc đạp lên vạt áo của Thư Thiên Hành, bị vướng rồi trượt ngã. Bị kéo lê theo vạt áo, nàng thầm hiểu... sư tôn căn bản không định cho mình vào theo.
Chó con lạch bạch chạy trở về bên giường, co lại trong góc.
“Lạnh quá...” Thu Ảnh An vừa chạm vào liền giật lùi ra, trên đời chưa từng thấy chiếc giường nào giá buốt như vậy, lạnh hơn cả tuyết rơi mùa đông.
Chó con cào cào khối băng trước mặt — đó là một chiếc băng sàng tinh khiết trong suốt, do chênh lệch nhiệt độ mà bốc lên từng làn sương trắng lạnh lẽo.
Trên giường không trải chăn đệm, khí lạnh phả ra từng đợt, so với nền nhà còn rét thấu xương.
Hóa ra tiên nhân đều ngủ trên giường băng. Sách tiên hiệp quả không sai.
Thu Ảnh An rúc thành một cục, trốn dưới chiếc ghế gỗ. Nửa đêm nàng từng nghĩ sẽ quay về phòng mình, nhưng lại nhớ ra... hiện tại mình là chó, rời khỏi Thư Thiên Hành một bước, căn bản không sống nổi.
Thôi thì nhịn đi.
Nhẫn nhịn một chút, biển rộng trời cao.
Thư Thiên Hành tắm xong bước ra, thấy Thu Ảnh An đang cuộn mình dưới ghế, nằm cắn đuôi mình chơi.
Nàng dời ghế sang bên, vận trên mình áo trong trắng muốt, nghiêng người ngồi ở mép giường, đôi mắt sâu thẳm nhìn qua: “Giờ này còn chưa đi ngủ?”
“Muốn ngủ cùng sư tôn.” Chó con ngẩng đầu nói xong, lại cúi đầu cắn đuôi chơi tiếp.
Thư Thiên Hành: “...”
Nàng... có vẻ vẫn chưa biết là mình nghe hiểu được.
Thư Thiên Hành ôm chó con đặt lên giường băng. Thu Ảnh An giẫm chân trước chân sau, vừa chạm mặt băng đã nhảy tưng tưng, kêu rên khắp lượt: Lạnh quá, lạnh đến chết mất, có ai cứu mạng không!
“Ngủ đi.” Thư Thiên Hành đẩy nàng vào phía trong, bản thân nằm xuống mé ngoài.
Ngủ... làm sao mà ngủ nổi, lạnh quá trời!
Thư Thiên Hành nằm nghiêng nghiêm chỉnh, chẳng nói thêm lời nào, chỉ nhẹ nhắm mắt, yên lặng dưỡng thần.
Thu Ảnh An bị lạnh tới mức không ngừng nhảy loạn khắp giường, rét run chẳng thể yên giấc. Đợi đến khi sư tôn đã say giấc, nàng lén kéo lấy tay áo người, luồn mình từ ống tay áo mà chui vào trong.
Tuy rằng chỉ có một lớp vải lót mỏng nhưng cũng đủ ngăn lạnh, thậm chí còn ấm áp bất ngờ.
Thu Ảnh An rúc sát, cọ tới cọ lui, cọ đầy một tay lông chó rồi mới yên lòng ngủ say.
Hôm sau.
Nắng sớm chiếu nghiêng qua cửa sổ, viện trong Phong Khê Phong yên ắng vắng lặng.
Thư Thiên Hành định ngồi dậy nhưng không thành, tay áo bị vật gì mềm mềm, xù xì đè lên. Nàng vừa cử động, thứ kia lại rúc sâu vào hơn nữa.
Nàng vốn có đôi chút ưa sạch, hít sâu mấy hơi, bàn tay khẽ siết lại, lặng lẽ ngồi xuống mép giường.
Thu Ảnh An đang ngủ, hoàn toàn quên mất mình đang ở đâu. Thói quen ngủ không ngoan, trở mình vài vòng, móng vuốt vô tình chạm vào khối băng dưới thân.
“Lạnh quá~” Thu Ảnh An lẩm bẩm trong mộng.
Càng lúc càng lạnh, đến lúc trở mình thêm lần nữa, bắp chân nàng bất chợt co rút, đau tới mức tru lên mấy tiếng, giật mình tỉnh hẳn.
Đây là đâu vậy? Sao giường lại trắng toát thế này?
Chăn giường này... sờ vào cũng mát tay thật.