Chương 14.1: "Thiên Quân ban chỉ đặc biệt."

Sầm Vũ rõ ràng cảm nhận được rằng, từ khi Long Thần trở lại, cuộc sống của cậu dễ chịu hơn rất nhiều.

Không còn ai do Thiên Quân phái tới thỉnh thoảng lại đến làm phiền, cũng chẳng ai cố gắng tìm cách đưa tiểu long rời khỏi cậu. Ngay cả thiên binh cũng đã rút đi, lệnh cấm trong điện của cậu cũng không còn nữa. Giờ đây, cậu muốn làm gì thì làm, muốn đi đâu thì đi.

——Có một chỗ dựa lớn quả thật khác biệt.

Không chỉ vậy, trước cửa điện U Minh còn xuất hiện hàng dài người đến tặng lễ vật. Dù sau đó bị Thiên Quân ra một đạo chỉ ý đuổi đi, nhưng vẫn có người lén lút nhờ Sóc Duyệt mang đồ vào giúp.

Tựa như chỉ sau một đêm, điện U Minh bỗng trở thành nơi được cả Thiên giới hướng tới.

Sầm Vũ cảm thán:

"Không ngờ tiên nhân cũng thực dụng như vậy."

Sóc Duyệt đáp:

"Tiên nhân tuy là tiên, nhưng cũng là người."

Chỉ cần là người, thì sẽ có đủ loại tâm tư.

Điều này chẳng khác gì phàm trần.

Sầm Vũ cười nói:

"Đã vậy, làm tiên với làm người chẳng khác gì nhau, thế thì tại sao mọi người còn liều mạng để lên trời?"

Sóc Duyệt đáp ngắn gọn:

"Vì trên trời tốt hơn."

Cũng đúng.

Sầm Vũ nhớ lại những điều cậu đã thấy trên trời: cung điện ngọc ngà, biển tiên huyền ảo, bảo vật cao ngút ngàn.

Nhưng lý do khiến cậu muốn phi thăng không phải vì những điều đó.

Cậu chỉ đơn thuần muốn phi thăng—vì muốn giúp nguyên chủ hoàn thành tâm nguyện.

Mà phàm nhân muốn phi thăng, thì những điều như công đức viên mãn, tu luyện thành công, thoát thai hoán cốt chẳng qua chỉ là lời hoa mỹ.

Cho đến khi lên trời, chính Sóc Duyệt đã nói thẳng với cậu:

Một phàm nhân muốn phi thăng, thật ra chỉ cần một điều duy nhất—chuyển nhân tịch thành tiên tịch.

Nói cách khác, nếu sổ tiên tịch ghi tên ai, người đó chính là tiên.

Và từ phàm nhân biến thành tiên nhân, chính là điều mà nhân gian gọi là phi thăng.

Sầm Vũ bất ngờ:

"Chỉ vậy thôi sao?"

Sóc Duyệt gật đầu:

"Chỉ vậy thôi."

Sầm Vũ lại hỏi làm sao để có được tiên tịch, Sóc Duyệt bèn liệt kê vài cách phàm nhân có thể phi thăng: tu tiên, tu đạo, tu Phật, hoặc công đức viên mãn.

Trong đó, con đường tu đạo và tu tiên đều cần luyện thành nội đan; con đường tu Phật thì cực kỳ khổ hạnh, đòi hỏi sự ngộ đạo phi thường; còn công đức viên mãn thì phải trải qua đủ mọi cay đắng, gian khổ nơi hồng trần, rèn luyện tâm trí và thể xác, cuối cùng đạt được thành tựu lớn lao.

"Vẫn còn một cách nữa, nhưng đây là cách khó xảy ra nhất."

Sóc Duyệt chậm rãi nói:

"Thiên Quân ban chỉ đặc biệt."

Sầm Vũ: Cách khó xảy ra nhất này, lại chính là con đường duy nhất cậu có thể đi.

Nếu cậu có thể thành công ấp nở quả trứng rồng thứ hai, rồi lại ấp tiếp quả thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu, thứ bảy...