Chương 13.2: "Quấy rầy đế quân rồi."

Ánh mắt của nữ tiên quan khẽ nheo lại.

Bất giác liếc về phía giường, chờ đã, trên giường còn có...

Khi nhìn rõ gương mặt trên giường, nữ tiên quan sững sờ tại chỗ, đứng đơ như tượng, đến mức cả đoàn người phía sau nàng cũng đồng loạt dừng bước.

Sóc Duyệt, chạy đến chậm một chút, vừa đuổi tới đã nói:

"Các tiên nữ tỷ tỷ không cần phiền lòng, hôm nay đế quân cũng sắp vượt kiếp trở về rồi..."

Nhưng khi ánh mắt hắn nhìn về phía giường mây, cũng đứng khựng lại.

Trong điện bỗng chốc trở nên tĩnh lặng như tờ.

Sau hai ngụm trà, nữ tiên quan, các tiểu tiên, cùng Sóc Duyệt đồng loạt cúi thấp người hành lễ, vừa khom lưng vừa lùi bước ra ngoài.

Lùi, lùi mãi, ra khỏi tẩm điện, vòng qua bình phong, lại lùi tiếp, rời khỏi nội điện, đi đến cửa lớn. Cuối cùng, Sóc Duyệt kéo cửa lại, đóng chặt, cung kính nói:

"Quấy rầy đế quân rồi."

Sau đó mới đóng cửa cẩn thận.

Sầm Vũ: "……"

Không phải chứ? Các người đều lui ra ngoài cả, chỉ để lại một câu “quấy rầy”, là ý bảo ta nên tiếp tục ngủ sao?

Bên ngoài đại điện, các tiểu tiên kẻ thì lo sợ, người thì run rẩy.

Chỉ có nữ tiên quan và Sóc Duyệt là lộ vẻ vừa bừng tỉnh ngộ.

Nữ tiên quan khẽ thốt lên kinh ngạc:

"Hóa ra ngay từ đầu chúng ta đã đoán sai thân phận của Sầm Vũ quân."

Mọi người đều nghĩ rằng đế quân đưa một người phàm lên trời là vì liên quan đến việc ấp trứng rồng.

Không ngờ thực chất là do bản thân đế quân…

Khi tin này truyền đến tai Thiên Quân, người đang dùng bữa sáng suýt nữa bị nghẹn bởi một trái nho.

"Gì cơ!?"

"Long Thần đã trở lại, đang ở trong tẩm điện của phàm nhân đó… trên giường mây?!"

Thiên Quân: "…………"

Thiên Phi, đang ngồi bên cạnh dùng bữa, lại có một suy nghĩ rất xa vời:

"Quân thượng, người ta vẫn thường nói mất trứng rồng, mất trứng rồng. Nhưng đến giờ có ai thực sự xác nhận rằng thái tử rồng được ấp nở từ quả trứng đó chưa?"

Thiên Phi nghi hoặc: "Có khi nào thái tử rồng thực ra là được sinh ra chứ không phải ấp nở không?"

Thiên Quân trợn tròn mắt: "…Sinh?"

Ai sinh?

Người phàm đó?

Thiên Quân lo lắng đến mức cả râu cũng run rẩy.

Ngược lại, ở U Minh Điện vẫn giữ được sự yên bình, hòa nhã.

Đặc biệt là Sầm Vũ, với khả năng thích nghi xuất sắc, dù có thêm một Long Thần thì cuộc sống của cậu vẫn không hề bị ảnh hưởng.

Vẫn ăn uống đầy đủ, vẫn chăm sóc tiểu long như thường.

Nhất là khi tiểu long, vì lý do nào đó, đã ngủ suốt bảy ngày nay, giờ đây cuối cùng nó cũng tỉnh lại, hoạt bát và tràn đầy sức sống, khiến Sầm Vũ rất vui vẻ.