Sóc Duyệt đáp: "Ôi chao, đâu phải ta qua loa hay cố tình giấu giếm. Nội điện này không chỉ có Sầm Vũ quân, còn có thái tử điện hạ, lại thêm một quả trứng rồng nữa, ta làm sao có thể tùy tiện bước vào? Ta thực sự không biết."
Nữ tiên quan hỏi: "Rồng con cứ ngủ như vậy, ta phải làm sao mang đi?"
Sóc Duyệt: "Không biết."
Nữ tiên quan lại nhìn Sầm Vũ, hỏi: "Hắn khi nào sẽ tỉnh?"
Sóc Duyệt: "Không biết."
Nữ tiên quan vừa đi ra vừa tức giận nói:
"Chuyện này ngươi không biết, chuyện kia ngươi cũng không biết, vậy rốt cuộc ngươi biết cái gì?"
Sóc Duyệt: "Ta biết nên làm gì."
Nữ tiên quan đi rồi, mục đích không đạt được, tình hình cần phải báo lại.
Sóc Duyệt đứng trước cửa điện, canh giữ, trong lòng nghĩ: "Chỉ cần qua được đêm nay, ngày mai Long Thần trở về là xong."
Hắn liếc nhìn về phía cửa điện sau lưng: "Ngày mai, Sầm Vũ sẽ phải trở về phàm gian."
"Cũng tốt."
—
Trên giường mây trong tẩm điện, Sầm Vũ trở mình, cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, trong giấc mơ cứ ngỡ mình đã trở về quán cà phê vuốt mèo của mình.
Cậu đưa tay ôm lấy, ôm gọn "đại vương miêu" Maine Coon lông vàng của mình, mắt nhắm nghiền, vừa vuốt ve vừa lẩm bẩm: "Ngươi đi đâu rồi."
Ngồi ở phía trong giường mây, Long Thần cúi đầu nhìn Sầm Vũ đang ôm chặt lấy mình.
Hắn đã rời đi bảy ngày, thực ra không đi đâu xa, chỉ rời khỏi để giúp rồng con vừa mới nở vượt qua kiếp nạn.
Vì sao một con rồng nhỏ vừa sinh ra lại phải độ kiếp?
Bởi vì lúc Dung Nguyên còn là trứng rồng, đã được Long Thần giữ bên mình suốt ba vạn năm.
Ba vạn năm nhận được sự nuôi dưỡng từ long hồn của hắn, đừng nói là một quả trứng, đến cả một con rồng cũng có thể lớn lên không nhỏ.
Vì vậy, vừa nở ra đã phải đối mặt với lôi kiếp.
Nhưng với một con rồng nhỏ tí tẹo như vậy, làm sao có thể vượt qua lôi kiếp? Long Thần không muốn chuẩn bị hậu sự cho rồng con, chỉ còn cách tự mình gánh lấy.
Mà việc thay người chịu kiếp vốn dĩ đi ngược lại thiên đạo, cần phải che giấu.
Trước khi độ kiếp, Long Thần đã khiến Dung Nguyên chìm vào giấc ngủ say.
Giờ đây, lôi kiếp đã qua, Long Thần quay về. Vốn dĩ hắn định mang cả người lẫn rồng đi, nhưng lại phát hiện bên cạnh Sầm Vũ xuất hiện thêm một quả trứng.
Quả trứng đó trước kia ở trong hang rồng nằm yên bất động, giờ đây bên cạnh Sầm Vũ lại cảm ứng và được nuôi dưỡng bởi long hồn đã bị tàn phá trong cơ thể cậu.
Long Thần có chút không vui.
Phần long hồn tàn khuyết đó dù có hoàn chỉnh, có thể nuôi dưỡng quả trứng được bao lâu?
Dung Nguyên trước kia cũng là do hắn tự tay chăm sóc, sau đó mới giao cho Sầm Vũ ấp.
Giờ để Sầm Vũ nuôi dưỡng tiếp, chẳng phải muốn lấy mạng cậu, rồi đoạn tuyệt huyết mạch của rồng tộc sao?
Thiên Quân đời này, thật ngu ngốc đến mức đáng sợ.
Khuôn mặt từ trước đến nay luôn vô cảm của Long Thần lúc này phủ thêm một tầng hàn khí. Ánh mắt hắn lạnh lùng liếc về phía dưới lớp chăn mây, quả trứng rồng bay ra ngoài.
Sầm Vũ lập tức cảm nhận được thứ gì đó bên cạnh biến mất, liền mở bừng mắt.
Mở mắt ra, cậu nhìn thấy Long Thần — một thân áo dài xanh trắng, đôi mắt đen sâu thẳm như biển cả mênh mông.
Dù thần sắc nhàn nhạt, dung mạo anh tuấn mà thanh lãnh, khí chất vẫn toát lên sự sắc bén vững chãi, như mực đậm nhỏ vào nước, đậm đà nhưng trong suốt. Sầm Vũ có đủ lý do để tin rằng mình đang mơ, bởi lẽ cái cảnh vừa mở mắt ra đã thấy một anh chàng đẹp trai ngồi bên cạnh, chỉ có thể xuất hiện trong giấc mơ mà thôi.
Sầm Vũ nhìn người trước mặt, từ từ thở dài một hơi: “Đẹp trai thật.”
Một người đàn ông đẹp trai thế này, mơ thấy được là lời rồi...
Sầm Vũ đưa tay ôm lấy eo của người đàn ông. Vì quá mệt mỏi, chẳng làm được gì khác, cậu chỉ dụi mặt vào người đối phương, dụi xong lại chìm sâu vào cơn buồn ngủ mà ngủ tiếp.
Long Thần vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ lặng lẽ nhìn.
Lúc trước, khi Sầm Vũ xông vào sơn động, từ xe trượt tuyết ngã xuống, rơi đúng vào lòng hắn, cũng tìm một tư thế thoải mái như vậy để nằm.
Một lần, hai lần...
Long Thần nghĩ thầm: "Hắn thích như vậy."
Thế nên Long Thần cứ để cậu làm.
Sầm Vũ trong lúc ngủ quên luôn việc mình đang ôm một người đàn ông đẹp trai, chỉ dựa vào cảm giác mà nghĩ rằng mình đang ôm chú mèo Maine Coon của mình. Vì vậy, trong giấc ngủ, cậu chẳng khách sáo chút nào, lúc thì dụi mặt, lúc lại đưa tay sờ mó...
Một đêm trôi qua.
Sáng hôm sau.
Sầm Vũ cuối cùng đã hết buồn ngủ, ngủ đủ rồi, vừa mở mắt ra thì phát hiện mình đang nằm trong lòng một anh chàng đẹp trai.
Mặt cậu đang tựa vào vai anh ta, tay thì ôm eo anh ta, thậm chí còn luồn vào bên trong vạt áo đã bị kéo bung của anh ta. Cậu nằm nghiêng, nửa người gần như đè lên chân người đàn ông ấy.
"..."
Sầm Vũ sững sờ.
Còn anh chàng đẹp trai kia, giữa "động đất, núi lở" vẫn điềm tĩnh như thường, liếc mắt nhìn cậu, nhàn nhạt nói: “Tỉnh rồi?”
Sầm Vũ lặng lẽ rút tay từ trong áo đối phương ra, đồng thời ngay lập tức đoán được người đẹp trai trước mặt, với chiếc áo bị kéo xộc xệch, nửa để lộ l*иg ngực, chính là ai.
Sầm Vũ: “Long... Thần?”
Không ổn.
Tình tiết này... có gì đó không đúng lắm!