Phiêu Miểu Điện, nơi giam giữ, thẩm vấn và xét xử tiên nhân phạm tội.
Tất cả tiên nhân bị Phiêu Miểu Điện phán xử từ trước đến nay đều không ngoại lệ: bị tước tiên tịch, rút tiên cốt, chặt đứt tiên căn, đày xuống trần gian, vĩnh viễn không thể phi thăng.
Chỉ nghe thấy ba chữ “Phiêu Miểu Điện,” thần hồn của Thu Văn đã như bị rút mất, không dám tiếp tục chối tội, vội vàng quỳ xin tha:
“Thiên Quân! Thiên Quân! Là ta thất trách để mất trứng rồng của Long Quật, là ta thất trách! Ta biết lỗi rồi! Ta nhận tội! Xin tha cho ta! Dù tước tiên tịch, đày ta xuống phàm giới cũng được, nhưng đừng đưa ta đến Phiêu Miểu Điện! Đừng—!”
Thiên Quân không nói thêm lời nào. Trong tiếng khóc than thảm thiết, Thu Văn đã bị Thiên binh lôi đi.
La Bồng và Sóc Duyệt âm thầm trao đổi ánh mắt, quả nhiên, chẳng có ai trộm trứng rồng cả. Chính Thu Văn tự làm mất trứng.
Còn chuyện trứng rồng làm sao rơi vào tay Sầm Vũ, và Sầm Vũ bằng cách nào ấp nở được trứng rồng...
Không còn quan trọng nữa.
Vì việc trứng rồng nở ra rồng con đã là kết quả vượt trên mọi điều.
Còn về Thu Văn...
Trên Thiên giới, mỗi tháng đều có tiên quan bị đưa vào Phiêu Miểu Điện, mỗi tháng đều có tiên nhân bị đẩy xuống Trảm Tiên Đài. Thêm một Thu Văn thì chẳng nhiều, bớt một Thu Văn cũng chẳng ít.
Nếu Thu Văn không làm ra chuyện bịa đặt đổ tội, mà sớm nhận sai, nhận phạt, thì đã không đến mức này.
La Bồng cũng thở phào nhẹ nhõm. May mà, may mà khi ấy gió lốc nổi lên, hắn chưa kịp dùng Trấn Yêu Tháp để nhốt phàm nhân và rồng con.
Ra khỏi nội đình, La Bồng kể lại nỗi lo ấy, Sóc Duyệt cười nói:
“Thiên Vương nghĩ quá rồi. Trấn Yêu Tháp có thể nhốt yêu quái, nhưng không nhốt được Long tộc.”
La Bồng:
“Ta biết, không nhốt được chân long, chẳng phải vẫn còn phàm nhân đó sao.”
Sóc Duyệt lại cười:
“Làm sao có thể chứ?”
“Long thần sẽ không để tháp của ngươi nhốt người của ngài ấy đâu.”
Lúc này La Bồng mới hiểu ra, trận cuồng phong hôm ấy hóa ra là do Long Thần!
Sóc Duyệt gật đầu:
“Đúng vậy.”
La Bồng chợt tỉnh ngộ, cuối cùng cũng hiểu tại sao dù Thiên Quân không thích phàm nhân kia, Sóc Duyệt vẫn đứng về phía hắn.
Thì ra, mọi chuyện đều đã rõ ràng từ trước.
La Bồng khom người trước Sóc Duyệt:
“Cao tay.”
Sóc Duyệt đáp lễ:
“Khách khí.”
La Bồng khen ngợi:
“Chẳng trách các tiên quan phụ trách quản lý phàm nhân trước đây không ai giữ được vị trí này lâu, đều bị đẩy vào Phiêu Miểu Điện. Chỉ có ngài Sóc Duyệt là ổn định được, làm suốt bao năm nay.”
Sóc Duyệt cười khổ:
“Thiên Vương chớ trêu chọc ta. Ta nào phải ổn định, chỉ là tán tiên nhỏ bé, không quyền, không thế, không hậu thuẫn, được an bài công việc khác cũng không nổi, đành ôm lấy cái chức "hái mạng" này mà thôi.”
La Bồng suy nghĩ, nhớ ơn Sóc Duyệt đã nhắc nhở mình, liền nhắc lại:
“Thiên Quân đã lệnh cho ngài đến U Minh Điện, chi bằng hãy qua lại nhiều hơn với Sầm Vũ. Chờ Long Thần trở về, có thể xin hắn nói giúp ngài vài câu, đổi sang một chức vụ khác.”
Sóc Duyệt gật đầu ngoài mặt, trong lòng lại cười khổ:
“Thiên Vương đúng là tiên nhân chính gốc, tâm tư đơn thuần. Làm sao hiểu được hoàn cảnh của những tán tiên như ta?”
Còn mong Sầm Vũ nói giúp?
Sầm Vũ liệu có bình an đợi được đến ngày Long Thần độ kiếp trở về hay không vẫn còn khó mà biết trước!
Thiên giới này có thể dung nạp một phàm nhân sao?
Kể từ khi Sầm Vũ xuất hiện trên Long cốt, tình cảnh của cậu đã đủ khó khăn.
Phải biết rằng, Thiên giới với quan hệ phức tạp chồng chéo, vốn không dung nạp nổi một tán tiên không chọn phe, huống hồ là một phàm nhân lại còn có chỗ dựa cao nhất.
Sóc Duyệt thở dài nhẹ một hơi.
Lại lẩm bẩm trách Long Thần:
“Đưa người đi đâu chẳng được, lại đưa lên cái Thiên giới đầy rẫy phiền phức này.”
Trần gian thanh bình chẳng tốt hơn sao?
Rất tốt.
SVũ nghĩ vậy khi ngay lập tức đến xem Ngọc Lộ Đài vừa được ban tặng.
Cậu vốn nghĩ rằng Ngọc Lộ Đài chỉ là một đài nhỏ để lấy nước ngọc cho rồng con uống, nhưng khi đi cùng quan chức U Minh Điện đến nơi, hóa ra đây lại là cả một cung điện.
Cung điện này mang tên Ngọc Lộ Đài, trong chính điện có một dòng suối sống, từ miệng suối tuôn ra những giọt nước ngọc tinh khiết không ngừng.
Nghe nói, nước ngọc này với tiên nhân là mỹ tửu, với rồng con là tinh chất, còn với phàm nhân thì có thể tẩy kinh phạt tủy, thanh lọc tạp chất.
Đứng bên miệng suối, một vị tiên quan của Ngọc Lộ Đài cung kính dâng lên Sầm Vũ một ly pha lê chứa nước ngọc.
Sầm Vũ nhận lấy, uống một ngụm, cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng khoan khoái, hiệu quả còn hơn cả viên tẩy trược đan mà Sóc Duyệt đưa trước đây.
Lúc này, tiên quan của Ngọc Lộ Đài lại đưa ra một cuốn sổ sách.
Sầm Vũ: “Hửm?”
Quan chức U Minh Điện ghé tai giải thích:
“Ngọc Lộ Đài có nước ngọc. Các nơi trong Thiên giới, hoặc những lễ hội lớn nhỏ, cần dùng đều phải đến mua.”
Sầm Vũ vuốt ve rồng con trong lòng, nhìn dòng nước ngọc chảy mãi không ngừng:
“Hóa ra thứ được ban không chỉ là một bình sữa vô tận, mà còn là cả một sản nghiệp.”