Chương 3

Hệ thống gào thét trong đầu, nhưng Thương Tuyết Hà vẫn bình tĩnh, thong thả nhấn nút khử trùng hai lần rồi cẩn thận dùng khăn lau sạch tay và những vùng da lộ ra ngoài.

Tiếng gào của hệ thống vẫn tiếp tục, giọng điện tử lạnh lùng nhưng lại pha chút tức giận.

Hệ thống: [Cô điên rồi! Ai cho phép cô làm thế này!]

Thương Tuyết Hà rút thêm hai tờ khăn giấy, chậm rãi lau tay cho thật sạch rồi mới thong thả đáp lại.

Thương Tuyết Hà: “Nghịch tử, cậu dạy tôi làm việc hả?”

Vừa dứt lời, thang máy dừng lại, cửa mở ra. Một hàng nhân viên đứng nghiêm trang, nở nụ cười chuẩn chỉnh, hai tay chắp trước người, cúi đầu 90 độ đồng thanh chào: “Chào đại tiểu thư!”

Thương Tuyết Hà chỉ từng thấy cảnh này trên TV, suýt nữa giật mình. May mà biểu cảm vẫn kiểm soát tốt, cô khẽ gật đầu đáp lễ rồi thẳng lưng bước ra khỏi thang máy.

Tiếng hệ thống vẫn không ngừng cằn nhằn, cô nhíu mày, bực bội chép miệng.

Hệ thống: [Cô làm thế này coi như nhiệm vụ thất bại, cô không muốn trở về thế giới thực sao?]

Thương Tuyết Hà: “Cậu nhìn xem nơi này đi.”

Ánh mắt cô lướt qua đại sảnh khách sạn nguy nga. Trần nhà treo một chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ, ánh sáng lấp lánh phản chiếu khắp mọi ngóc ngách, từng chi tiết đều toát lên sự xa hoa.

Mà khách sạn này chỉ là một tài sản nhỏ của Tập đoàn Thương thị.

Thương Tuyết Hà: “Ở đây làm đại tiểu thư không tốt sao? Não tôi có vấn đề mới chọn về làm con chó công sở khổ sở chứ?”

Thương Tuyết Hà: “Muốn tra nam làm gì? Có tiền đó, tôi đi tìm vịt còn hơn. Ít nhất vịt chỉ cần tiền của tôi, còn Đinh Hồng Viễn, hắn muốn cả mạng tôi!”

Hệ thống: [...]

Lần đầu gặp phải ký chủ phản nghịch như vậy, hệ thống dường như bị đơ, im lặng hồi lâu không nói gì.

Thương Tuyết Hà tưởng nó đã chịu thua, vừa rút điện thoại ra thì giọng nói kia lại vang lên.

Hệ thống: [Tôi không cho phép cô làm thế! Nếu cô không tuân theo nhiệm vụ...]

Thương Tuyết Hà trợn mắt, cắt ngang: “Thì sao? Có giỏi thì cậu gϊếŧ tôi đi. Nếu cậu đủ năng lực, Đinh Hồng Viễn đã chẳng cần lừa tôi đến mức tuyệt tự đoạn tôn. Đồ rác rưởi!”

Hệ thống: [Cô!]

Thương Tuyết Hà: “Bố cậu vẫn là bố cậu. Câm miệng đi, nghịch tử.”

Từ lúc đá tra nam, Thương Tuyết Hà đã quyết định: Dù đây là xuyên sách thật hay chỉ là giấc mộng hoàng lương, cô cũng sẽ tận hưởng cuộc sống xa hoa này.

Đời thực chẳng có gì khiến cô lưu luyến.

Thương Tuyết Hà nhớ rõ, nguyên nữ chủ có một người bạn thân tên là Triệu Y, cô từ sớm đã nhìn ra Đinh Hồng Viễn là tra nam. Nhưng nguyên nữ chủ bị não tình làm mờ, chẳng nghe ai, kết cục bạn thân cũng dần xa cách.

May mắn thay, mọi chuyện vẫn còn kịp cứu vãn.

Theo nguyên tác, sau lần đầu gặp Đinh Hồng Viễn, nguyên nữ chủ sẽ bị tra nam kích động đến mức cắt đứt quan hệ với Triệu Y.

“Đồ tra nam khốn nạn! Liên quan đến anh, tôi chẳng muốn dính dáng chút nào.” Thương Tuyết Hà vừa thương cảm cho người bạn này, vừa soạn tin nhắn chửi tra nam.

“Y Y.” Giọng nói ngọt ngào phát ra từ điện thoại khiến chính cô cũng nổi da gà.

Hệ thống: [Ha ha, yue (buồn nôn).]

“Thương đại tiểu thư đấy à? Sao rảnh gọi cho tôi thế, không bận chuẩn bị đám cưới à?” Triệu Y giọng điệu chẳng mấy thiện chí, thậm chí hơi châm chọc. Hiển nhiên, trước đây nguyên nữ chủ đã đối xử tệ với cô ta.

Nhưng bây giờ đã khác! Thương Tuyết Hà vừa xuyên qua, cần một người chỉ đường, huống hồ khi đọc truyện, cô rất ấn tượng với nhân vật này.

Bởi vì cô ấy là cong.

Có lẽ vì tò mò về chữ "cong", Thương Tuyết Hà muốn tận mắt xem người bạn thân này thực tế ra sao.

May mắn là Triệu Y tuy còn giận, nhưng sau bao năm thân thiết, chỉ cần Thương Tuyết Hà khéo léo nói vài câu ngọt ngào là đã dỗ được cô ấy đồng ý gặp mặt.

Đứng trước căn hộ sang trọng nguyên chủ để lại, Thương Tuyết Hà cảm thấy kỳ lạ. Nhờ có một phần ký ức của nguyên nữ chủ, cô không bị ảnh hưởng nhiều trong sinh hoạt thường ngày.

Đầu tiên, cô đi tắm rửa. Chiếc áo ngủ cũ bị cô ghét bỏ ném thẳng vào thùng rác, sau đó gọi người giúp việc đến dọn dẹp, thay mới toàn bộ đồ đạc trong phòng. Những thứ liên quan đến Đinh Hồng Viễn đều bị vứt sạch.

Xong xuôi, cô đứng trước gương trang điểm nhẹ nhàng. Khi nhìn thấy khuôn mặt trong gương giống mình đến 80%, cô sửng sốt.

Gương mặt ấy có sống mũi cao vυ"t như được tạc tinh xảo, đôi mắt phượng hơi đưa lên, nụ cười quyến rũ như cáo tinh.

Thương Tuyết Hà chậm rãi tiến lại gần, đặt tay lên gương, lẩm bẩm: "Ôi trời, đại tiểu thư Thương này giàu có lại xinh đẹp thế này mà ánh mắt lại tệ thật đấy."

Cô véo nhẹ sống mũi cao, tiếp tục: "Khuôn mặt này đúng là thiên chi kiêu nữ, người so người thật tức chết. Với mặt này, tôi có thoát kiếp FA được không nhỉ?"

Hệ thống cười nhạo: [Đừng quên nhiệm vụ của cô.]

Thương Tuyết Hà chép miệng: "Thế mà vẫn chưa hủy nhiệm vụ ư? Đến nước này rồi còn cứu vãn được sao?"

Vừa tô son, cô vừa hỏi: “Nói xem nào.”

Hệ thống: [Nhiệm vụ mới - tham gia tiệc gia tộc sau 3 ngày.]

Thương Tuyết Hà: “Hả?”

Đúng lúc đó, điện thoại reo. Cha nguyên nữ chủ nhắn tin thông báo về buổi tiệc gia tộc sau 3 ngày. Giọng điệu bình thường, không có dấu hiệu gì khác lạ. Thoáng chốc, Thương Tuyết Hà tưởng ông ta sẽ chất vấn về chuyện Đinh Hồng Viễn.

Tiệc gia tộc chính là cơ hội tốt nhất để hiểu rõ nội tình Thương gia.

Thương Tuyết Hà gật đầu, nhanh chóng trả lời tin nhắn rồi bỏ điện thoại sang một bên.

Thương Tuyết Hà: “Ba à, con xin chịu trận với sự ngẫu hứng của ngài.”

Trang điểm xong, Thương Tuyết Hà vội vã đến địa điểm hẹn. Đứng trước cửa, cô kiểm tra lại dung nhan lần cuối, rồi lấy từ ngăn kéo ra một lọ nước hoa chưa mở và bước vào.

Có lẽ do nguyên nữ chủ ít để ý đến Triệu Y, Thương Tuyết Hà nhìn quanh mà không nhận ra ai là Triệu Y, đành phải cầu cứu hệ thống:

Thương Tuyết Hà: “Chỉ tôi xem, ai là Triệu Y?”

Hệ thống giả chết, không trả lời.

Ngay lúc đó, một cô gái ngồi dựa vào tường giơ tay lên. Thương Tuyết Hà biết ngay đó là Triệu Y, vội tiến đến.

"Y Y, đây là quà nhỏ tôi mang tặng cậu để chuộc lỗi. Mấy ngày nay tôi bận quá." Thương Tuyết Hà cười nịnh nọt, tranh thủ quan sát Triệu Y.

"Khá xinh đẹp đấy!" Cô thầm nghĩ. Triệu Y toát lên vẻ lấp lánh, mái tóc dài ngang vai mượt mà gọn gàng.

"Hóa ra tác giả là fan của nhan sắc, dưới ngòi bút không có nhân vật nào xấu cả."

“Ê này, còn nhớ tôi không? Từ lúc đính hôn với Đinh Hồng Viễn chắc cũng dễ chịu không ít nhỉ, thôi được rồi, cậu cũng đừng dụ dỗ tôi nữa, tôi nói rồi, tôi với hắn không hợp nhau, chuyện làm phù dâu tôi sẽ không đồng ý đâu.”

Thái độ của Triệu Y rất cứng rắn, có thể nhìn ra được cô vô cùng mâu thuẫn với gã đàn ông cặn bã kia.

Thương Tuyết Hà suy nghĩ một lát, thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói: “Tôi vừa mới dạy cho Đinh Hồng Viễn một bài học, tôi sẽ không kết hôn với hắn đâu.”

Triệu Y rõ ràng sững người, sau đó đột nhiên đưa tay lên sờ trán Thương Tuyết Hà, ngơ ngác nói: “Cậu bị trúng tà hay là đầu óc bị nước cuốn sạch rồi?”

Thương Tuyết Hà nắm lấy tay cô, vẻ mặt chân thành: “Tôi biết trước kia Thương Tuyết Hà ngu ngốc lại bánh bèo, nhưng giờ khác rồi, tôi đã tỉnh táo lại! Sau này gặp tên đàn ông cặn bã kia lần nào, tôi đánh lần đó!”

“Tuy không biết vì sao cậu lại đột nhiên thay đổi tính tình, nhưng cậu có thể nghĩ thông suốt, tôi thật sự mừng cho cậu.”

Triệu Y lúc này mới an ủi mà mỉm cười, cũng nắm tay lại: “Cậu thiếu gì chứ, tại sao cứ phải dính vào tên cặn bã đó, lại còn môn không đăng hộ không đối nữa.”

“Trước kia bọn tôi cũng được tính là môn không đăng hộ không đối à?”

Thương Tuyết Hà thử hỏi, dù sao Đinh Hồng Viễn cũng là thiếu gia nhà giàu thế hệ thứ hai, lại còn được nữ chính nguyên tác để ý đến, điều đó chứng tỏ gia cảnh chắc cũng không tệ đến mức ấy?

“Tôi hỏi cậu, mười ngọn núi vàng với một ngọn núi bạc, cái nào đáng giá hơn?”

“Được rồi, tôi hiểu rồi.”

Thương Tuyết Hà xoa cằm, nhíu mày nói: “Giờ tôi đang lo làm sao để hủy bỏ hôn ước, cậu có cách nào không?”

Trước kia nữ chính nguyên bản cứ nhất quyết đòi gả cho Đinh Hồng Viễn, cô không rõ thái độ của người nhà họ Thương là như thế nào, mà tác giả cũng chẳng miêu tả thêm.

“Chuyện này đơn giản mà, cậu chỉ cần nói với anh trai cậu là được rồi, anh ấy chẳng phải luôn phản đối cuộc hôn nhân này sao.”

Thương Tuyết Hà cảm thấy Triệu Y nói có lý. Chủ tịch tập đoàn Thương thị đã dần lui về sau, hiện giờ là anh trai cả của cô phụ trách xử lý công việc công ty, có thể thấy được địa vị không nhỏ.

Nghĩ là làm, Thương Tuyết Hà lập tức gọi điện cho đại ca họ Thương. Trong lúc chờ kết nối, hệ thống lại bật lên.

Hệ thống: [Cô không thể hủy bỏ hôn ước!]

Thương Tuyết Hà: “Biến hộ giùm tôi cái, cậu đúng là đồ chuột chết trôi sông.”

“Alo.”

Bên kia điện thoại vang lên giọng nam trầm thấp, rất hợp với hình tượng tinh anh trong lòng Thương Tuyết Hà.

“Ờm... Anh à? Em có chuyện muốn bàn với anh.”

“Vừa hay, anh cũng có chuyện muốn hỏi em.”

Bên kia im lặng một chút, rồi đổi giọng nói: “Bên nhà họ Đinh vừa gửi tin đến, em đánh Đinh Hồng Viễn hả?”

Trong lòng Thương Tuyết Hà khựng lại một cái, lúc đó chỉ lo xả giận, quên mất phải báo cáo kết quả công tác cho người nhà họ Thương, mà vụ đánh hắn gãy chân này cũng không phải chuyện nhỏ.

Thương Tuyết Hà căng da đầu nói tiếp: “Đúng vậy, em đánh đó, hắn còn đi mách lẻo với anh hả?”

“Vớ vẩn!”

Đại ca họ Thương quát lên, “Nghịch ngợm cũng phải có giới hạn, em quên hắn là vị hôn phu của em rồi à? Sao em lại đánh người ta ra nông nỗi vậy? Nhỡ đâu xảy ra chuyện gì thì em tính sao!”

Thương Tuyết Hà theo bản năng nghĩ rằng anh cả đang bênh Đinh Hồng Viễn, cô tựa lưng vào ghế, khó chịu mà tặc lưỡi một cái.

Đang định nổi cáu, nhưng nghĩ lại rồi thu ý định đó về.

Ngược lại cô bắt đầu nghẹn ngào, nước mắt ngắn dài mà nói:

“Anh à, anh không biết thôi... Hôm nay suýt nữa... suýt nữa em bị hắn lừa lên giường rồi, nếu không thì anh nghĩ tại sao em lại ra tay... hu hu hu... Em còn chưa gả vào nhà mà hắn đã thèm thuồng thân thể em rồi, mới gặp mặt đã không giống người đàng hoàng... Hắn chỉ muốn nấu cơm trước khi cưới, ép em không còn đường lui...”

Triệu Y đứng bên cạnh nhìn mà há hốc mồm, cô chưa từng thấy ai nói chuyện mà biểu cảm lại trái ngược như vậy, rõ ràng Thương Tuyết Hà trong điện thoại thì khóc như thiếu nữ bị hại đến nơi, nhưng thực tế thì mặt vô cảm, đang thản nhiên... nạy móng tay.

Quả nhiên, dù là tổng tài máu lạnh, nhưng nghe thấy tiếng khóc tủi thân của em gái, anh cũng cuống quýt.

“Em... em đừng khóc nữa. Anh xin em, ngoan nào, đừng khóc nữa.”

Thương Tuyết Hà vừa nức nở vừa nói: “Nhưng anh... Em nghĩ hủy bỏ hôn ước với hắn cũng được mà, phải không?” Dừng một chút, cô lại khéo léo dùng chiến thuật “lùi một bước để tiến hai bước”.

“Nếu việc từ hôn ảnh hưởng đến hợp tác giữa hai nhà... Em... Em cũng không phải là không thể nhẫn nhịn...”

Quả nhiên, Thương lão đại vốn còn do dự, nghe xong câu sau cùng, lập tức gằn giọng: “Đinh Hồng Viễn là thứ gì? Em gái anh không gả là không gả, cần gì lý do! Việc này anh sẽ nói rõ với phụ thân sau.”

“Vâng ạ, anh tốt quá đi.”

Cúp điện thoại xong, Triệu Y không nhịn được vỗ tay, cảm thán: “Trình diễn xuất này của cậu mà không tiến vào giới nghệ thuật lấy giải ảnh hậu thì thật phí hoài.”

Thương Tuyết Hà đắc ý nhướng mày.

Cảm ơn mấy tiểu thuyết ngôn tình những năm qua đã dạy cô cách đóng vai “bạch liên hoa trà xanh” đạt chuẩn.