Chương 2.2

Thương Tuyết Hà: “Cút! Khuyên mấy người thả tôi ra thì hơn. Nếu không, tôi báo cảnh sát, bắt luôn cả người đang tắm trong kia!”

Hệ thống: [Thương Tuyết Hà, nữ, 24 tuổi, nhân viên công ty XXX, có mối quan hệ mờ ám với trưởng phòng nhân sự.]

Thương Tuyết Hà càng nghe càng tái mặt. Cô không tin một kẻ lừa đảo lại có thể biết rõ mọi chuyện lớn nhỏ của cô như vậy.

Vậy nên... cô thật sự xuyên thư! Còn là xuyên vào quyển ngôn tình tra nam mà cô vừa xem tối qua, một quyển truyện khiến cô hận không thể đánh chết nam chính bằng chày cán bột!

Hệ thống: [Ký chủ, xin nhớ rõ thân phận hiện tại của cô: Đại tiểu thư Tập đoàn Thương thị, vị hôn thê của Đinh Hồng Viễn. Hãy đi theo cốt truyện tiếp theo, nếu không cô sẽ không thể quay về thế giới thật.]

Thương Tuyết Hà mất ba phút để tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ này, sau đó bắt đầu thương lượng với hệ thống.

Thương Tuyết Hà: “Cốt truyện tiếp theo là gì?”

Hệ thống: [Ký chủ, chỉ cần cô không chống lại là được.]

Thương Tuyết Hà cúi đầu nhìn chiếc váy ngủ, rồi lại nhìn người trong phòng tắm vẫn chưa ra, nếu không ngốc cũng đoán được chuyện sắp xảy ra là gì. Cái thể loại mẹ nó gì đây, sao lại trực tiếp như thế.

Theo thông tin hệ thống cung cấp, cô nhanh chóng nắm bắt một chi tiết cực kỳ quan trọng.

Nguyên tác nữ chính tuy có não yêu đương, nhưng rất bảo thủ, hẹn hò hai năm chưa từng vượt rào, cho đến sau khi đính hôn mới bị nam chính dụ dỗ dâng hiến lần đầu.

Cũng chính vì lần đầu ấy, tra nam càng thêm coi thường, không hề kiêng kỵ trăng hoa bên ngoài, sau cùng còn bao nuôi tiểu tam!

Hiện tại chính là nút thắt mở đầu cho bi kịch đó, chính là đêm đầu tiên.

Thương Tuyết Hà: “Vậy nếu tôi từ chối theo cốt truyện làm nữ chính não tàn ngốc nghếch, cuối cùng mất sạch cả nhà lẫn mạng thì sao?”

Hệ thống: [Cô sẽ vĩnh viễn không thể quay về thế giới thực.]

Lại thêm một cú đòn.

Hệ thống: [Vĩnh viễn bị mắc kẹt trong thế giới này.]

Thương Tuyết Hà: “Không thương lượng được sao?”

Giọng máy móc lạnh như băng như thể đóng băng cả nhiệt độ xung quanh.

Hệ thống: [Trừ phi đi theo cốt truyện, cô không có lựa chọn nào khác.]

Thương Tuyết Hà hất tung chăn, bước xuống giường, chân trần giẫm lên tấm thảm mềm mịn, ánh mắt không chút che giấu đánh giá căn phòng xa hoa đắt đỏ này.

Dù không cần nghĩ nhiều cũng biết đây là căn phòng xa xỉ có giá trị khiến cô đau lòng nếu ở đời thực. Nhưng ở thế giới này, cô thân là đại tiểu thư Thương gia, những thứ này cô chỉ cần vươn tay là có được.

Thương Tuyết Hà: “Này hệ thống à. Lần đầu hợp tác, chắc cậu chưa rõ tính cách tôi. Nhưng không sao, sau này chúng ta cứ từ từ tìm hiểu nhau.”

Hệ thống: [Ý cô là gì?]

Thương Tuyết Hà: “Đừng hỏi, ba ba không thích nói nhiều.”

Hệ thống: [...]

Người trong phòng tắm vẫn chưa ra, Thương Tuyết Hà bèn tranh thủ trò chuyện thêm với hệ thống.

Thương Tuyết Hà: “Này hệ thống, cậu có tên không?”

Hệ thống: [Tôi không cần tên.]

Thương Tuyết Hà: “Gọi là hệ thống”nghe xa cách quá, tôi đặt cho cậu cái tên thân thiết nhé?”

Hệ thống: [Không cần.]

Thương Tuyết Hà: “Vậy gọi cậu là Tác nhé.”

Một cái tên vừa hợp thời vừa rất chuẩn.

Hệ thống: [Có ý gì?]

Thương Tuyết Hà: “Ở thế giới tôi, những nhân vật tỏa ra khí chất hạnh phúc như anh, thường bị gọi là tác hải, tên ngắn gọn cho mấy tên đẹp trai mà khiến người ta phát điên. Hy vọng cậu sớm ngày thoát khỏi tác hải, rồi lại thành siêu tác hải.”

Hệ thống: [nghe hiểu mà cũng không hẳn là hiểu.]

Thương Tuyết Hà: “Vậy tôi gọi cậu là Tác Hải, còn cậu đừng gọi tôi là ký chủ, nghe xa cách lắm. Gọi tôi bằng tên thân mật nhé?

Hệ thống: [...]

Thương Tuyết Hà: “Tên tôi trùng với nữ chính nguyên tác nên cậu gọi tôi bằng biệt danh thời thơ ấu đi, cái biệt danh này tôi chưa bao giờ nói với ai đâu nha.”

Dù hệ thống không phản hồi, Thương Tuyết Hà biết nó đang lắng nghe, nên tiếp tục luyên thuyên.

Thương Tuyết Hà: “Đừng thấy tôi vậy, chứ hồi còn học mẫu giáo tôi là giáo bá đấy. Nhưng gọi giáo bá nghe dữ quá, ở chỗ tôi hay dùng từ láy thân thiết hơn, nên họ gọi tôi là bá bá.

Hệ thống: [Bá Bá?]

Thương Tuyết Hà: “Ngoan nào, con trai.”

Hệ thống: [...]

Lúc này, tiếng cửa phòng tắm mở ra, Thương Tuyết Hà lập tức nằm trở lại giường, nghiêng người nhìn về phía phát ra tiếng động.

Thương Tuyết Hà: “Con trai, im lặng nào. Tới lúc ba ba biểu diễn rồi.”