Vốn dĩ hai chị em Cố Ý Nhi chỉ định bàn chuyện riêng, nên chẳng dắt theo cung nữ hay thị vệ.
Nào ngờ giờ đây, hai chị em hoàn toàn đơn độc, lại bị một con tiểu thú giễu cợt xoay như chong chóng mà chẳng làm gì được nó.
Mạc Tiểu Tà thì khỏi phải nói, nàng chẳng thèm chạy trốn, cứ thong thả nhảy qua nhảy lại, cố ý dụ hai nữ nhân kia rượt theo như hai kẻ điên, quần áo lộn xộn, mặt mũi đỏ bừng mà vẫn không bắt nổi nàng.
Hai người đứng thở hồng hộc, tóc tai xõa rối, ánh mắt hận đến sắp bốc khói, nhưng Mạc Tiểu Tà thì chỉ cười khẩy, cái đuôi nhỏ khẽ phẩy đầy khıêυ khí©h.
Đột nhiên, ánh mắt Cố Ý Nhi tối sầm, nàng ta vung tay ra hiệu. Lập tức, mấy bóng đen như u linh rơi xuống, đứng sừng sững trước mặt Mạc Tiểu Tà, hơi thở rét lạnh như băng, sát khí tỏa ra khiến không khí ngưng trệ.
Mạc Tiểu Tà khẽ nhíu mắt. Đám này không phải hạng tầm thường... rõ ràng là ám vệ được huấn luyện bài bản hoặc tử sĩ chỉ biết nghe lệnh gϊếŧ người.
Rắc rối thật. Nàng âm thầm dồn linh lực vào bốn chân, tính đường thoát nhanh nhất.
Nhưng nàng vừa tung người, tiếng thét the thé của Cố Như Nhi đã vang lên: "Nó chạy kìa! Mau bắt lại! Ai để nó chạy thoát thì tự đào hố chôn mình đi!"
Tiếng quát như đổ thêm dầu vào lửa, đám hắc y nhân đồng loạt lao tới, như đàn sói đói từ bốn phương tám hướng khép kín lối thoát của Mạc Tiểu Tà.
Dù linh hoạt đến mấy, nàng cũng bị vây chặt, tránh trước hụt sau, sức cùng lực kiệt.
Nàng thở gấp, lông trắng xù lên, ánh mắt vẫn bướng bỉnh. Không thể để bọn ngu xuẩn này bắt được!
"Đồ phế vật! Mấy người các ngươi mà cũng gọi là ám vệ? Bắt mỗi con thú mà mất bao lâu?" Cố Như Nhi gào lên, giọng đầy căm hận.
Bị chửi, đám ám vệ càng siết vòng vây, ra tay nhanh như chớp.
Cuối cùng, một kẻ chộp được đuôi Mạc Tiểu Tà, giật mạnh. Nàng bị tóm gọn trong tiếng kêu phẫn uất:
"Chi chi chi..." Không cam lòng! Nếu nàng là người, đừng hòng hai ả ngu kia động được một sợi tóc của nàng!
"Chi chi chi..." Tiếng kêu yếu ớt, cầu cứu, hy vọng ai đó nghe thấy...
"Ồn ào muốn chết, đánh cho nó ngất rồi mang về cho bản cung." Cố Ý Nhi lạnh giọng, ánh mắt rắn độc.
Một tên hắc y nhân thẳng tay điểm huyệt, Mạc Tiểu Tà tối sầm, ý thức vụt tắt.
Xong rồi... Dạ Thiên Hàn... cứu mạng...
Trong lúc đó, tại Ngự Thư Phòng, Dạ Thiên Hàn đang phê tấu chương bỗng khựng tay, tim hắn như bị bóp nghẹt, linh cảm bất an ập đến, mạnh mẽ đến mức khiến hắn phải lập tức ném bút, lao ra ngoài.