Chương 49: Tỷ phải báo thù cho muội

"Tỷ tỷ, chính nó... con súc sinh này đã cào nát mặt muội! Tỷ nhất định phải giúp muội xả giận!" Một nữ nhân đeo khăn che mặt, giọng uất hận, đang nói với một người phụ nữ khác ăn mặc lòe loẹt, son phấn sặc sỡ.

Nàng ta không ai khác chính là Cố Như Nhi. Lần trước bị Mạc Tiểu Tà cào một phát, tuy đã chạy chữa nhưng không biết do nàng ta trì hoãn hay do móng vuốt của Mạc Tiểu Tà quá độc mà vết thương trên mặt mãi chẳng lành, để lại sẹo, khiến nàng ta hận nàng đến tận xương tủy.

"Như Nhi, nó là sủng vật của Hoàng thượng đấy! Nếu để Hoàng thượng biết thì..." Cố Ý Nhi hơi lo lắng.

Ai trong cung mà chẳng biết tính tình Dạ Thiên Hàn vô cùng khó đoán, đặc biệt đối với đồ vật hắn nhận định là của mình thì lại càng bênh vực đến cực đoan.

"Hu hu... Tỷ tỷ ơi, mặt muội bị con súc sinh này hủy hoại rồi, tỷ không báo thù cho muội thì ai báo!" Cố Như Nhi bưng mặt khóc thút thít, giọng nghẹn ngào mà oán độc.

"Hơn nữa, nó chỉ là một con thú cưng, tỷ lại là sủng phi được Hoàng thượng sủng ái, chẳng lẽ tỷ lại sợ thua một con súc sinh sao? Dù Hoàng thượng có biết thì cũng chẳng trách tỷ đâu!" Cố Như Nhi vừa khóc vừa nhỏ giọng châm lửa, từng lời như đổ dầu vào đống lửa ghen tuông trong lòng tỷ tỷ.

Đúng vậy! Sao nàng ta có thể kém cạnh một con thú được?

Từ khi Hoàng thượng mang con thú này về, ban đêm hắn cũng chỉ ôm nó mà chẳng buồn ngó ngàng đến nàng ta.

Cố Ý Nhi cắn chặt răng, trong mắt ánh lên vẻ căm hận. Một con súc sinh mà dám giành Hoàng thượng với nàng ta sao? Được lắm, hôm nay nàng ta sẽ cược một ván xem ai mới là quan trọng hơn.

"Được, trước bắt nó về Nghi Ninh Cung cho ta, sau đó mặc muội muốn xử lý thế nào cũng được!"

"Được!" Dưới lớp khăn che mặt, ánh mắt Cố Như Nhi lóe lên vẻ ác độc, nàng ta lao thẳng về phía Mạc Tiểu Tà.

Lúc này, Mạc Tiểu Tà đang nhắm mắt tu luyện, cảm nhận linh khí chậm rãi ùa vào cơ thể. Đột nhiên, nàng cảm giác được một ánh mắt như lưỡi dao, đầy căm hận và sát khí, đang muốn xé toạc da thịt nàng.

Nàng lập tức mở mắt, bắt gặp ngay bóng dáng quen thuộc kia, đôi mắt hung ác dưới lớp khăn che mặt, nhìn qua thôi cũng biết là ai. Cố Như Nhi, không sai được!

Không ngờ nữ nhân này gan chó đến thế, dám mò tận vào cung tìm nàng gây sự. Nhưng nàng ta tưởng dễ bắt được nàng lắm sao? Mạc Tiểu Tà liếc nhìn một cái, khóe mắt hiện lên tia giễu cợt.

Thân thể nàng từ sau khi biến dị đã hấp thụ linh lực nhanh gấp nhiều lần, bây giờ đã đạt đến Luyện Khí nhất giai. Đối phó với loại người này, với nàng chỉ là chuyện nhỏ như ăn sáng.

Ngay khi Cố Như Nhi vung tay chộp tới, Mạc Tiểu Tà nhẹ nhàng lách người, như cơn gió lướt qua, để lại Cố Như Nhi chụp hụt rồi loạng choạng đâm thẳng vào gốc cây to phía sau.

Rắc...

Một tiếng gãy giòn vang lên, sau đó là tiếng hét thảm thiết xé toang cả Ngự Hoa Viên.

"A... mũi của ta!" Vốn trên mặt đã có vết cào xấu xí, giờ cái mũi lại bị đập lệch sang một bên, khuôn mặt kia nhìn qua chỉ thấy ghê rợn.

Cố Như Nhi đau đến phát điên, gào rống: "Tỷ! Mau bắt nó lại cho muội! Muội muốn khiến nó sống không bằng chết!"

Nhìn muội muội mình bị một con thú hành cho thê thảm thế này, Cố Ý Nhi tức đến đỏ mặt, cũng hạ lệnh cho người lao lên bắt Mạc Tiểu Tà.

Nhưng hai kẻ này làm sao xứng là đối thủ của nàng?