Dạ Thiên Hàn cất khế ước vào ngăn bí mật, cúi người xoa đầu nàng, cưng chiều thì thầm:
"Giỏi lắm, ngoan lắm. Ký rồi thì trẫm sẽ đối tốt với ngươi hơn. Nào, bây giờ đi tắm cùng trẫm."
Nói rồi, mặc kệ nàng giãy hay không, hắn bế nàng lên, sải bước ra ngoài, khóe môi cong cong, tà mị khó đoán.
Đang mải tận hưởng, Dạ Thiên Hàn đột nhiên cầm lấy cái đuôi đen của nàng, chầm chậm vuốt ve. Một luồng tê dại chạy dọc sống lưng, làm nàng cứng đờ như khúc gỗ. Có thể đừng sờ vào cái đuôi của nàng được không! Trong đầu nàng lại chợt hiện lên hình ảnh đêm hôm ấy quấn quýt đến kiệt sức. Hắn luôn gấp gáp, muốn gì liền có đó, khiến cơ thể nàng bỗng chốc nóng bừng như bị thiêu đốt.
Nếu bây giờ nàng có thân người, nhất định sẽ đè hắn ra mà giày vò cho hả giận.
"Tiểu Tà Nhi, đuôi của ngươi sao lại biến trắng rồi?" Dạ Thiên Hàn chợt dừng tay, khiến Mạc Tiểu Tà đang mơ màng lập tức bừng tỉnh. Nàng nghiêng đầu nhìn ra sau, mới phát hiện đuôi mình lại trắng như tuyết. Hắn hỏi, nàng biết trả lời sao đây? Nàng chỉ biết lắc đầu, tỏ ý: không biết!
Bên ngoài, hoàng hôn đã buông, khắp hoàng cung đèn đuốc sáng trưng. Dạ Thiên Hàn đoán: "Tiểu Tà Nhi, hay là ngươi có hai cái đuôi, ban ngày đen, ban đêm lại trắng?"
Nàng gật đầu, có lẽ đúng là như thế thật.
"Tiểu Tà Nhi, rốt cuộc ngươi là loài gì?" Dạ Thiên Hàn nhẹ nhàng chạm vào ngọn lửa tím nơi trán nàng. Hắn vẫn còn nhớ rất rõ, ngọn lửa này từng suýt đốt cháy hắn, lại thêm chuyện hai cái đuôi đổi màu ngày đêm, khiến hắn càng thêm hoài nghi. Tiểu Tà Nhi là gì, hắn nhất định phải biết. Chỉ khi hiểu rõ mới có thể khống chế hoàn toàn, đó luôn là cách Dạ Thiên Hàn làm mọi việc.
"Chi chi..." Nàng cũng chẳng biết gì hơn hắn. Chỉ nhắc đến thôi đã khiến nàng buồn rũ rượi, vô thức dụi đầu vào vai hắn tìm chút an ủi. Nàng thật sự cảm thấy bản thân quá xui xẻo, ai đời lại biến thành một con thú đến ngay cả gốc gác của mình cũng không rõ ràng.
"Đồ ngốc... đến cả bản thân mình là gì mà cũng không biết." Dạ Thiên Hàn khẽ gõ trán nàng một cái, rồi kiên nhẫn lau khô cho nàng.
Ánh trăng lách qua rèm, rải xuống cảnh một người một thú ôm nhau ngủ say, nhìn qua lại thấy yên bình đến lạ.
Sáng hôm sau, Mạc Tiểu Tà dậy từ tinh mơ. Dạ Thiên Hàn cấm nàng ăn độc dược, lại còn ký khế ước bán đứng bản thân, vậy thì nàng chỉ còn cách tự mình tu luyện để thoát cảnh bị người ta áp chế.
Nàng vừa tìm được một chỗ kín đáo trong Ngự Hoa Viên, định yên tâm hấp thu linh lực thì lập tức cảm giác có hai ánh mắt ác độc đang bám theo mình.