Chương 47: Ngươi chỉ được phép thích trẫm

Hắn chậm rãi đọc tiếp điều thứ hai:

"Ngươi chỉ được phép thích trẫm, tuyệt đối không được thích kẻ khác."

Mạc Tiểu Tà nghe xong chỉ muốn xỉu ngay tại chỗ. Đúng là bá đạo vô pháp vô thiên!

"Điều thứ ba: Ngươi phải luôn ở bên cạnh trẫm, không được tự ý rời đi, không được tự ý biến mất."

Dạ Thiên Hàn cúi đầu nhìn nàng, u lam sắc con ngươi như hồ băng, giọng trầm khàn nhưng lại nguy hiểm vô cùng: "Tiểu Tà Nhi, nghe rõ chưa? Có điều gì không hiểu cần trẫm giảng lại không?"

Mạc Tiểu Tà vừa tức vừa sợ, trong lòng rủa thầm trăm câu, nhưng vẫn phải gật đầu lia lịa.

Nhưng mà nàng đâu cam tâm! Một bản khế ước trói chặt tự do thế này, nàng tuyệt đối không chấp nhận! Mạc Tiểu Tà tức khắc giương vuốt múa loạn, cào cào loạn trước mặt Dạ Thiên Hàn, ý muốn nói: Không ký! Thà chết cũng không bán thân!

Dạ Thiên Hàn cúi đầu, hơi nheo mắt, giọng nói như cười như không:

"Trẫm nuôi ngươi, cưng chiều ngươi. Cùng ngươi ăn, cùng ngươi ngủ, cùng ngươi tắm rửa. Vậy mà chút chuyện nhỏ này ngươi cũng không chịu?"

Mạc Tiểu Tà nghe xong suýt nữa cười lăn. Cùng ăn cùng ngủ cùng tắm? Đường đường là Tà Đế máu lạnh vô tình mà bị nàng dắt mũi thành... tam bồi?

Nhưng hắn thì lại tưởng nàng vui:

"Thiên hạ này ai có vinh hạnh như ngươi? Ngươi thích thế mà, phải không?"

Vinh hạnh cái đầu! Có vinh hạnh mà không có thú quyền thì nàng cần làm gì!

Dạ Thiên Hàn đưa ra hũ mực đỏ. Tiểu thú như nàng đâu biết ký tên, chỉ có thể ấn dấu vuốt. Hắn khẽ dụ dỗ, giọng nói êm ái như rót mật vào tai:

"Tiểu Tà Nhi, nếu ngươi còn muốn ăn ngon uống tốt, ngủ giường êm cùng trẫm... thì ngoan ngoãn đưa vuốt ra đóng dấu nào."

Mạc Tiểu Tà lập tức ôm chặt vuốt trước ngực, lắc đầu quầy quậy. Ký cái gì? Bán thân sao? Không có cửa!

Thấy nàng quật cường, Dạ Thiên Hàn cũng không vội ép, chỉ phất tay, bình thản ra lệnh:

"Lục công công, bảo Ngự Thiện Phòng chuẩn bị đi."

Chỉ một câu mà Mạc Tiểu Tà dựng đứng cả lông: Chuẩn bị? Chuẩn bị hấp luộc nàng chắc? Không chịu! Không chịu đâu!

Nàng vội vàng tự chấm mực, tốc độ ấn dấu vuốt nhanh như sấm giật, in hai cái dấu tròn xoe lên bản khế ước.

Dạ Thiên Hàn cong khóe môi, ánh mắt hài lòng đến mức đáng ghét. Hắn nâng tờ giấy lên ngắm nghía, khẽ cười:

"Nhớ kỹ những gì đã đóng dấu. Nếu vi phạm... cứ chờ hình phạt của trẫm."

Mạc Tiểu Tà run bần bật vì tức, nhưng ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn cúi đầu, giả vờ ngoan hiền như cún con. Trong lòng thì gào rú: Đợi đó, đợi nàng mạnh lên, nhất định sẽ đốt sạch bản khế ước chết tiệt này! Nàng chẳng phải quân tử, càng không phải kẻ giữ lời!