Chương 46: Dạ Thiên Hàn làm vậy là có ý gì chứ!

Nghĩ đến dáng vẻ dịu dàng của Ôn Ngọc, chắc hẳn rất được tiểu động vật yêu thích. Mà Tiểu Tà Nhi thì lúc nào cũng hơi sợ hắn, sự khác biệt lớn như vậy khiến lòng hắn không khỏi bực bội.

Hắn ra lệnh: "Từ nay về sau cấm Ôn thị lang vào cung."

Nàng sửng sốt, Dạ Thiên Hàn làm vậy là có ý gì chứ!

Ôn Ngọc khẽ cười, ánh mắt lóe lên một tia ý vị sâu xa. Xem ra Dạ Thiên Hàn thật sự ghen rồi, mà còn ghen không hề nhẹ. Xem ra cuối cùng hắn cũng đã tìm thấy thứ quan trọng nhất đời mình.

Mấy thị vệ đưa Ôn Ngọc rời đi, Dạ Thiên Hàn cúi sát mặt nàng, giọng mang theo vị chua nồng nặc.

"Tiểu Tà Nhi, ngươi thích hắn?"

Thích sao? Hắn ta quả thật đẹp, cũng rất dịu dàng, ấn tượng cũng không tệ... Nàng ngẫm nghĩ rồi khẽ gật đầu.

Ngay lập tức, không khí xung quanh như hạ thấp mấy độ. Dù có lớp lông, nàng vẫn bị lạnh đến mức nổi cả da gà.

Dạ Thiên Hàn ôm chặt nàng, sải bước trở về cung điện.

"Tiểu Tà Nhi, ngươi còn chưa ý thức được ngươi là sủng vật của ai mà đã dám thích kẻ khác." Dạ Thiên Hàn xấu xa nhéo tai nàng.

"Chi chi chi..." Nàng vội lắc đầu, biết mình lỡ lời, chỉ mong hắn tha cho.

Tên này thật quá bá đạo, lại còn hẹp hòi như thế. Sao có thể không cho nàng thích nam nhân đẹp trai chứ!

"Bây giờ có hối hận cũng đã muộn rồi." Dạ Thiên Hàn xách nàng lên.

"Nghe lời, trả lời thật đi, ngươi thích ta nhiều hơn hay thích Ôn Ngọc nhiều hơn?" Vị Tà Đế tà mị giờ phút này lại ấu trĩ đến mức so đo cả chuyện này.

Đôi mắt long lanh của nàng nhìn thẳng hắn như muốn nói: [Là ngươi, đương nhiên là ngươi.]

Để giữ mạng, dù phải nói dối nàng cũng đành vậy.

Ai ngờ Dạ Thiên Hàn nhướng mày: "Trẫm không tin."

Đúng là đa nghi quá mức. Nàng bực mình, chẳng lẽ lời nói dối bị vạch trần rồi hắn sẽ giận mà gϊếŧ nàng sao?

Nhưng không, Dạ Thiên Hàn chẳng những không tức giận mà còn lấy ra văn phòng tứ bảo, viết gì đó rồi viết hai bản.

"Muốn trẫm tin ngươi, ngươi phải ký vào ước pháp tam chương này." Hắn ném hai tờ giấy trước mặt nàng.

"Nếu không biết chữ, trẫm đọc cho ngươi nghe." Sống với nhau từng này ngày, hắn biết rõ nàng hiểu được lời hắn nói.

"Điều thứ nhất. Ngươi thuộc về trẫm, từ trong ra ngoài đều thuộc về trẫm."

"Chi chi chi..." [Trời ạ, còn có quyền riêng tư không? Đây khác gì khế ước bán thân chứ!]

Nhưng mà, chắc chắn không đơn giản chỉ là khế ước bán thân.