Mạc Tiểu Tà khựng lại, thầm lẩm bẩm: Chẳng lẽ mỹ nam ôn nhu này thật sự bị lạc đường? Tìm mãi không ra lối ra, nên mới loanh quanh trở lại chỗ cũ?
"Tiểu quỷ, ta tìm không ra đường ra khỏi cung, ngươi có thể chỉ đường cho ta không?"
Chuyện hắn mù đường, ngoài bạn thân ra thì xưa nay chưa ai biết. Nhưng để con thú nhỏ này biết... chắc cũng không sao.
Rõ ràng trước khi vào cung, hắn đã nghiên cứu kỹ bản đồ, lúc vào còn thuận buồm xuôi gió, vậy mà giờ lại không biết ra kiểu gì.
Nhìn mỹ nam phiền muộn như vậy, Mạc Tiểu Tà cũng thấy mềm lòng. Dù sao sách cũng đọc xong rồi, giúp một tay cũng không sao... huống chi hắn còn giúp nàng lấy sách nữa mà.
"Chi chi..." Nàng kêu vài tiếng, từ trên bàn nhảy phốc xuống đất, ngoái đầu ra hiệu: [Đi theo ta!]
Nàng đi về hướng Càn Thanh cung, còn đường ra khỏi cung thì nàng cũng chịu, chỉ có thể dẫn hắn đến gặp Dạ Thiên Hàn thôi. Người này không phải thái giám, cũng chẳng phải ngự y, lại được tự do ra vào cung cấm, e là quan hệ với Dạ Thiên Hàn không đơn giản chút nào.
Trên đường về, Dạ Thiên Hàn đã dẫn người tìm đến.
"Tiểu Tà Nhi!"
Giọng nói trầm thấp, mang theo cơn giận khó che giấu. Hắn đã cảm thấy nàng khác lạ. Nếu một ngày nàng bỏ hắn mà đi... hắn biết tìm nàng nơi đâu?
"Tiểu vật nhỏ, hóa ra ngươi tên là Tiểu Tà Nhi à!" Ôn Ngọc mỉm cười nhìn nàng.
Không ngờ Dạ Thiên Hàn lại dùng tên hắn để đặt cho một con tiểu thú. Nhưng con thú nhỏ đáng yêu linh động như thế này, đúng là cũng đáng được yêu thương.
"Ôn Ngọc." Dạ Thiên Hàn nhìn Ôn Ngọc, giọng lạnh như băng. Nghĩ đến việc cả buổi sáng Tiểu Tà Nhi ở bên Ôn Ngọc, ngực hắn liền bốc lên một cơn tức khó tả, chỉ muốn bóp chết ai đó cho hả giận.
Hắn bá đạo ôm nàng vào lòng, giọng trầm đυ.c như dằn mặt: "Ôn Ngọc, nó là của trẫm."
Một câu nói vừa bá đạo vừa trẻ con khiến Ôn Ngọc sững người, ánh mắt thoáng ý cười. Tà Đế Dạ Thiên Hàn... đang ghen sao? Vì một con tiểu thú mà ghen, chuyện này thật sự có thể xảy ra sao?
"Người đâu! Tiễn Ôn thị lang ra khỏi cung."
Ôn Ngọc vốn là Hộ Bộ thị lang, cũng là bạn thân hiếm hoi của Dạ Thiên Hàn.
Ôn Ngọc cười khẽ, cúi người vuốt ve lông Tiểu Tà Nhi một cái rồi dịu dàng nói:
"Tiểu Tà Nhi, hôm nay để người của Dạ Thiên Hàn đưa ta ra cung, lần sau ta lại vào thăm ngươi."
Mạc Tiểu Tà ngước mắt nhìn mỹ nam ôn nhu, tim bỗng đập nhanh, gò má khẽ ửng hồng. Thật ra nàng chưa từng có ý định tiễn hắn ra cung, chỉ muốn dắt đi loanh quanh thôi.
Ánh mắt u lam của Dạ Thiên Hàn chợt tối sầm. Tiểu Tà Nhi sao lại đỏ mặt với Ôn Ngọc!