Sáng hôm sau, Mạc Tiểu Tà gào lên: "Ngao ngao ngao..." Nàng làm sao, nàng sao lại thành ra thế này? Nàng rốt cuộc là thứ gì? Ông trời ơi, đừng đùa với nàng nữa, mau cho nàng biết đi.
Thân thể nàng không có gì thay đổi, đuôi cũng chỉ còn một cái. Nhưng rõ ràng đêm qua là đuôi trắng, sáng nay lại biến thành đuôi đen.
Cái đuôi này rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Ở hiện đại nàng từng đọc vô số sách, thế nhưng chưa bao giờ thấy qua loài sinh vật kỳ lạ như bản thân mình.
Chẳng lẽ đây là giống loài đặc hữu ở nơi này sao?
Không được, nàng nhất định phải làm rõ rốt cuộc nàng là thứ gì.
Nhân lúc Dạ Thiên Hàn chưa quay lại, nàng phải đi tìm trong Tàng Thư Các xem có sách nào giới thiệu về các loài thú ở thế giới này không.
Mạc Tiểu Tà lặng lẽ rời khỏi Càn Thanh cung, dựa theo trí nhớ của mình tìm đến Tàng Thư Các ở gần Ngự Thư Phòng.
Nàng né được đám thị vệ canh gác ngoài cửa, nhanh chóng chui vào bên trong.
Nơi này sách nhiều đến dọa người, hơn nữa còn được xếp cao ngất.
Mạc Tiểu Tà ngửa cổ tìm hồi lâu, cổ đau nhức mà vẫn chẳng tìm thấy cuốn nào liên quan.
Nàng thở dài bất đắc dĩ, đã không tìm được sách nói về loài thú, vậy cũng phải tìm cuốn nào ghi chép về đại lục này để còn biết bản thân đang ở đâu.
May mắn thay, chữ ở thế giới này chỉ là dạng phồn thể mà nàng từng học ở thế giới trước, vì đọc nhiều y thư bằng chữ phồn thể nên nàng không gặp trở ngại gì.
Cuối cùng, nàng phát hiện một cuốn tên là Vong Xuyên Đại Lục Đại Toàn, nhưng buồn thay nàng lại không với tới được.
Dù đã dùng hết sức để bật nhảy, nàng vẫn không chạm nổi quyển sách, chỉ biết cụp tai xuống đầy chán nản.
"Ngươi muốn cuốn sách này sao?"
Trên đỉnh đầu nàng, một đôi tay thon dài nhẹ nhàng lấy cuốn Vong Xuyên Đại Lục Đại Toàn xuống.
Nàng quay đầu, ngẩng mặt nhìn thấy một đôi mắt ôn nhuận như nước. Người đàn ông trước mặt dung mạo tuấn mỹ, mặc trường bào màu xanh đậm, dáng đứng thẳng tắp như trúc xanh hiên ngang trước gió.
Môi mỏng hồng nhạt, đường nét tinh tế, hơi cong lên thành nụ cười nhạt.
Quân tử như ngọc, quân tử như lan, hẳn là để nói về hắn rồi.
Đây mới đúng là kiểu quân tử ôn tồn nhã nhặn mà nàng từng đọc.
Mạc Tiểu Tà ngơ ngác gật đầu, người nọ cúi xuống đặt cuốn sách ngay bên cạnh nàng rồi thản nhiên đi tìm sách mình cần.
Mạc Tiểu Tà nhanh chóng mở sách, cuối cùng cũng biết được thế giới này gọi là Vong Xuyên Đại Lục.