Đôi mắt băng giá đầy tình ý sâu kín, làm Cung Hiên có một linh cảm chẳng lành: Dạ Thiên Hàn này... sẽ không còn như trước nữa.
Cảm giác được tiểu thú trong tay mình nhiệt độ càng lúc càng thấp, hô hấp càng lúc càng yếu, tim Dạ Thiên Hàn như bị móc ra, trống rỗng.
"Tiểu Tà Nhi, ngủ đủ rồi, mau tỉnh lại đi..." Dạ Thiên Hàn khẽ vuốt ve bộ lông mềm mại của nàng, giọng nói run nhẹ như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Lần đầu tiên hắn có được bảo bối trân quý như vậy, vậy mà lại sắp phải mất đi.
Dạ Thiên Hàn cứ ôm nàng cứng đờ như thế, bất giác trời đã tối từ lúc nào hắn cũng không hay.
Khi ánh trăng xiên qua song cửa chiếu xuống, phủ lên thân Mạc Tiểu Tà một tầng ánh sáng bạc.
Bỗng nhiên, ánh bạc trên người nàng càng lúc càng rực rỡ, Dạ Thiên Hàn giật mình: "Tiểu Tà Nhi..."
Hắn kinh ngạc thấy một ngọn lửa tím bùng lên quanh nàng, suýt nữa thiêu cháy tay hắn, buộc hắn phải buông nàng ra.
Ngọn lửa tím tách ánh bạc thành hai luồng, một luồng ánh bạc dần dần hóa thành hắc quang...
Khi ánh sáng bạc chói lòa mà thuần khiết, thì ánh sáng đen lại âm u tà khí, một trắng một đen quấn lấy nhau như hình thái cực, còn ngọn lửa tím lại trở thành điểm chế ngự tất cả.
Đột nhiên, cơ thể Mạc Tiểu Tà như tách làm hai. Một bên là thân thể trắng muốt, chiếc đuôi trắng muốt, bên kia lại là thân hình đen kịt với chiếc đuôi đen.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Dạ Thiên Hàn khẽ run lên. Quả nhiên Tiểu Tà Nhi của hắn không phải là một tiểu thú bình thường. Nếu vậy, có lẽ nàng sẽ không sao, có lẽ nàng sẽ tỉnh lại và tiếp tục ở bên hắn. Trong đôi mắt u lam lóe lên một tia hy vọng.
Một trắng một đen phân phân hợp hợp, hợp hợp phân phân. Rốt cuộc, nàng dừng lại khi cơ thể chỉ còn một màu trắng, cũng chỉ còn lại một chiếc đuôi trắng. Ngọn lửa tím cũng tan biến. Dạ Thiên Hàn lao đến ôm chầm lấy nàng: "Tiểu Tà Nhi, tỉnh rồi chứ?"
Khi Mạc Tiểu Tà mở mắt ra, đôi mắt trừng lớn. Dạ Thiên Hàn, tên yêu nghiệt này, vậy mà lại... Dạ Thiên Hàn vậy mà lại đang hôn nàng. Nụ hôn nhẹ như lông vũ, mềm mại lướt trên môi nàng, vừa ngứa vừa tê, khiến trái tim nàng như gợn sóng. Dạ Thiên Hàn nhìn đôi mắt vừa mở ra của nàng, ánh tím lấp lánh, trong mắt hắn hiện lên vẻ mừng rỡ tột độ: "Tiểu Tà Nhi, cuối cùng cũng tỉnh rồi."
Mạc Tiểu Tà ngoan ngoãn gật đầu. Nàng cũng không biết vì sao cơ thể mình lại biến dị, nàng còn không biết mình rốt cuộc là thứ gì. Thở dài... "Tiểu Tà Nhi, về sau không được xảy ra chuyện nữa nghe chưa?" Dạ Thiên Hàn vuốt đầu nàng, giọng nói dịu lại.