Chương 40: Ta không phải thú y mà!

"Xem rốt cuộc nó bị làm sao?" Dạ Thiên Hàn trầm giọng, chỉ vào Mạc Tiểu Tà đang nằm im trong tay.

Cung Hiên đen mặt, "Dạ, ta không phải thú y mà!" Bắt hắn về chỉ để chữa cho một con tiểu thú sao.

Một ánh nhìn lạnh như băng quét tới, "Ta mặc kệ ngươi là ai, nếu ngươi không cứu được Tiểu Tà Nhi, ngươi liệu mà giữ cái đầu cho chắc."

Nghe vậy, Cung Hiên đành nghiêm túc nhìn kĩ Mạc Tiểu Tà.

Bộ lông mềm mại, thân hình nhỏ bé đáng yêu vô cùng, trên trán lại có một chùm lửa tím đẹp đến rực rỡ. Không ngờ Dạ Thiên Hàn lại thích nuôi loại sinh vật như vậy.

Hắn định ôm thử nhưng bị Dạ Thiên Hàn gạt tay ra: "Nhìn thôi, không được chạm."

Sau khi chẩn đoán, Cung Hiên nghiêm túc mở miệng: "Nó trúng kịch độc."

Trúng kịch độc? Tiểu Tà Nhi vẫn luôn ăn cùng hắn, trừ khi... đột nhiên hắn nhớ ra điều gì.

Một hộp thuốc độc được nhét vào tay Cung Hiên. "Đây là loại độc gì, mau tra cho ta."

Cung Hiên cẩn thận quan sát, ngửi ngửi rồi kết luận: "Kịch độc, đừng nói tiểu thú này, ngay cả ngài ăn cũng khó mà giữ mạng."

Nghe thế, tim Dạ Thiên Hàn lạnh toát. Nghĩ đến Tiểu Tà Nhi đang nguy kịch, tim hắn như bị xé nát.

"Ngươi không phải thần y sao? Mau nghĩ cách giải độc cho Tiểu Tà Nhi!" Dạ Thiên Hàn rít lên.

Cung Hiên xem xét từng hộp độc dược thật tỉ mỉ.

"Loại độc này quá kỳ lạ, lại hỗn tạp nhiều loại độc vào một thể, ta không biết phải giải thế nào."

Thân là thần y mà lại bó tay? Thật khiến hắn cũng tò mò, ai có thể luyện ra thứ độc này?

Dạ Thiên Hàn cúi đầu, tóc dài như tơ lụa buông xuống, đôi mắt lam sâu thẳm trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tiểu Tà Nhi, thứ duy nhất đã khiến thời gian qua hắn được bình yên, được vui vẻ... lại sắp rời bỏ hắn.

Nghĩ tới đây, ánh lam trong mắt hắn lóe lên một vệt đỏ, cả đầu như trống rỗng.

Cung Hiên nhìn Dạ Thiên Hàn thất thần mà khẽ giật mình. Kẻ xưa nay tà mị vô tình, vậy mà vì một con tiểu thú mà hiện ra bộ dáng như bầu trời sắp sụp đổ...

"Dạ..." Cung Hiên thận trọng gọi, sợ hắn lúc này sẽ mất kiểm soát.

"Cút!" Nếu không cứu nổi, thì hắn cũng chẳng còn tác dụng gì.

"Ta về dược phòng nghiên cứu ngay, mau tìm cách giải độc, còn sống tức là vẫn còn hy vọng." Cung Hiên cầm mấy hộp độc rời đi.

"Đi nhanh!" Dạ Thiên Hàn gầm lên.

Đây là lần đầu tiên hắn để tâm đến một sinh mệnh đến thế, mà lại là một con tiểu thú.