Mạc Tiểu Tà đang mong đợi được bồi bổ thể lực, nên chẳng buồn che giấu sự vội vã.
Dạ Thiên Hàn nhìn nàng, khẽ nhếch môi: "Ta đưa đi."
Hắn bế nàng lên, sải bước thẳng về tẩm cung.
Vừa đặt chân vào phòng, những hộp đựng độc dược đã được mở sẵn, đặt gọn gàng trên bàn. Mắt nàng sáng bừng như nhìn thấy kho báu, liền hớn hở nhảy khỏi người hắn, chạy tới trước những hộp thuốc.
Dạ Thiên Hàn nào ngờ được những thứ này lại là... để nàng ăn. Tấu chương trong Ngự Thư Phòng vẫn còn dang dở, hắn đành dặn dò: "Ở yên đây, ta làm xong việc sẽ quay lại."
Hắn vừa rời đi, Mạc Tiểu Tà lập tức thấy nhẹ người. Nàng rón rén ngắm nghía từng viên độc dược, đưa lên mũi ngửi thử... So với thứ nàng từng luyện thì độc tính đúng là chẳng thấm vào đâu, nhưng bây giờ không thể kén chọn. Mục tiêu trước mắt là mau chóng tu luyện thành người đã.
Nàng bốc một nắm độc dược có độc tính mạnh nhất, ngửa cổ nuốt ực một hơi. Nếu là người thường, chỉ cần nuốt một viên đã đủ đi gặp Diêm Vương, nhưng với nàng - kẻ luyện Độc Kinh - đây lại là đại bổ phẩm.
"Ợ..." Một hơi ợ đầy thoả mãn bật ra khi nàng đã không thể nuốt thêm.
Mạc Tiểu Tà ngồi xếp bằng, khép mắt vận Độc Kinh để luyện hoá đám độc kia. Nhưng... sao lạ thế này? Sao chẳng cảm nhận được một tia độc tính nào cả?
Bỗng nhiên, trong cơ thể nhỏ bé ấy, một luồng khí bá đạo bùng lên cuồn cuộn như muốn xé toạc thân xác. Nàng run lên, không chịu nổi, cuối cùng ngã ra bất tỉnh.
Mạc Tiểu Tà - vốn quen kiêu hãnh với thân phận Độc Tiên - bây giờ chỉ là một tiểu thú yếu ớt, khát khao trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng nàng đã quên mất: thân thể này không còn là con người, không thể tu luyện Độc Kinh như trước nữa.
Dạ Thiên Hàn vừa phê xong tấu chương quay về, chỉ thấy một cảnh tượng khiến hắn lạnh sống lưng. Tiểu Tà Nhi của hắn nằm bất động, hơi thở mỏng manh, bên cạnh là đống hộp thuốc đã vơi quá nửa.
"Tiểu Tà Nhi... mau tỉnh lại, đừng hù ta!"
Hắn ôm nàng vào lòng, giọng khàn đi vì lo lắng, trán cũng lấm tấm mồ hôi lạnh.
Nhưng đáp lại hắn chỉ là hơi thở yếu ớt, mỏng như sợi tơ.
"Người đâu! Lôi Thái y tới đây ngay cho trẫm!"
Giọng hắn băng giá, mang theo sát khí khiến kẻ hầu người hạ sợ đến toát mồ hôi.
Ám vệ thoắt cái đã biến mất, chỉ chốc lát sau đã lôi được vị Thái y duy nhất trong cung về tới.
Cung Hiên - vị ngự y tiếng tăm nhất hoàng cung, y thuật cao minh bậc nhất nhưng lại ham vui chốn hoa lâu hơn chốn cung cấm, là người duy nhất được tự do ra vào hoàng cung mà không bị ràng buộc, nhưng hắn chỉ chữa bệnh cho một mình Dạ Thiên Hàn.
Vị nam nhân mặc áo trắng, dáng vẻ nhã nhặn thư sinh, gương mặt tuấn tú như ngọc, phong thái vừa tao nhã vừa lãng tử, vừa bị kéo về từ chốn hoa lâu.
Cung Hiên liếc nhìn Dạ Thiên Hàn, khoé môi khẽ cong lên:
"Dạ, ngài vẫn mạnh khoẻ thế này mà lôi ta từ hoa lâu về làm gì? Như Ý cô nương còn đang đợi ta bồi tiếp rượu đấy."