Chương 38: Chỉ tiếc… không thể nói tiếng người

“Chi chi chi!”

Mạc Tiểu Tà hưng phấn gật đầu, đôi tai nhỏ vểnh cao như muốn nhảy bổ vào hắn cắn cho một cái vì sung sướиɠ!

Nhìn dáng vẻ vui mừng khôn xiết ấy, khóe môi Dạ Thiên Hàn cong lên.

Quả thật, từ trước đến giờ hắn chưa từng thấy một con tiểu thú nào lại thông minh và biết điều thế này.

Chỉ tiếc… không thể nói tiếng người.

Nhưng rồi hắn tự trấn an, thiên hạ này thú biết nói tiếng người chỉ tồn tại trong truyền thuyết về Thần thú. Tiểu Tà Nhi nhỏ xíu thế này, sao có thể là Thần thú?

Nhìn Mạc Tiểu Tà bận rộn phân loại, cân đo linh thảo, tỉ mỉ sắp xếp thành từng nhóm. Từng cụm thảo được nàng xếp gọn ghẽ, phối tỉ lệ chẳng sai một li.

Đến một kẻ ngoại đạo cũng nhìn ra, chỉ cần giao cho dược sư, dù kém cỏi đến đâu cũng có thể luyện ra thuốc tốt.

Đợi đến khi mọi thứ xong xuôi, Mạc Tiểu Tà mệt lả, mềm oặt trong lòng hắn nhưng đôi mắt vẫn long lanh chờ mong.

Dạ Thiên Hàn cười khẽ, khom người hôn nhẹ lêи đỉиɦ đầu lông mềm của nàng, giọng trầm ấm:

“Tiểu Tà Nhi, ta bắt đầu hoài nghi… ngươi có thật sự chỉ là một con thú không?”

“Chi chi chi…”

Mạc Tiểu Tà vội vã gật gật, trong lòng gào thét: [Đương nhiên không phải!]

Nhưng ngay lập tức, nàng vỗ trán tự nhủ: [Sai rồi! Ta bây giờ chính là thú!]

Nàng đổi giọng, lắc đầu lia lịa: [Ta là thú! Thú chính hiệu!]

Nhìn nàng đổi sắc mặt loạn xạ, Dạ Thiên Hàn bất giác nở nụ cười.

Hắn phất tay: “Người đâu! Mang chỗ thảo dược đã phân loại đi luyện ngay, không được để chậm trễ.”

Một đám dược sư Ngự Dược Phòng hoảng hốt ùa đến, ai nấy luống cuống tay chân nhưng không dám chậm trễ một giây.

Xong việc, Dạ Thiên Hàn ôm Mạc Tiểu Tà rời khỏi Ngự Dược Phòng, thẳng hướng Ngự Thư Phòng.

Trong lúc hắn phê duyệt tấu chương, nàng nằm bên cạnh, nhai bánh ngọt như chuột ham ăn.

Thời gian dần trôi. Một lúc sau, có cung nhân đến bẩm báo:

“Hoàng thượng, thuốc luyện từ Ngự Dược Phòng đã được mang đến.”

“Đưa thẳng đến tẩm cung.”

Giọng hắn lạnh nhạt nhưng dứt khoát.

Nghe vậy, Mạc Tiểu Tà bật dậy, nhảy xuống đất chạy một mạch, định phóng ngay đến tẩm cung, ánh mắt sáng như đèn kéo quân.

Nhìn bóng dáng bé nhỏ vội vã kia, Dạ Thiên Hàn chỉ biết bật cười bất đắc dĩ.

Hắn buông tấu chương, khom lưng bế nàng lên:

“Sao mà gấp thế hả, Tiểu Tà Nhi?”

“Chi chi chi…”

[Vì sắp được thấy đống độc dược rồi! Có thể không nóng ruột sao?]

Nàng hưng phấn lăn lộn trong lòng hắn, hận không thể mọc thêm chân để chạy nhanh hơn!