Hắn mặc kệ nàng, cầm đũa bắt đầu ăn ngon lành.
Nào là gà tẩm hương, gà xiên mật, vịt quay da giòn, cá kho cay nồng… từng món từng món đều bốc mùi thơm ngào ngạt, khiến Mạc Tiểu Tà nước miếng tuôn ra như suối.
[Chết tiệt, thơm quá đi mất!]
"Tiểu Tà Nhi, tội chết thì miễn, nhưng tội sống khó tha… Bản đế phạt ngươi: Chỉ được nhìn trẫm ăn!"
Dạ Thiên Hàn khóe môi nhếch lên, nở nụ cười đầy tà ý.
Trời sập rồi!
Mạc Tiểu Tà lập tức thấy trời đất tối sầm, không còn ý nghĩa gì để sống nữa.
Bắt ta nhìn hắn ăn đồ ngon? Chẳng thà cầm đao chém ta đi cho rồi! Kiểu tra tấn này quá sức vô nhân đạo!
"Nhưng mà…"
Dạ Thiên Hàn chợt thay đổi giọng.
"Nếu ngươi chịu vứt cái cây cỏ dại quái dị kia đi, trẫm sẽ cân nhắc… chia cho ngươi một phần cơm trưa, chịu không?"
Hắn thật sự phục nàng! Đã vậy rồi mà vẫn ôm khư khư cái cọng cỏ chẳng ra gì ấy.
Thấy móng vuốt nhỏ vẫn cứng đờ giữ chặt Ngàn Âm Thảo, Dạ Thiên Hàn cảm thấy nghẹn họng.
Cây cỏ đó mà quan trọng hơn ta?
Nhưng hắn đâu biết, với Mạc Tiểu Tà, đam mê lớn nhất là độc dược, thứ hai là ngủ, thứ ba mới là ăn.
Mà giữa ăn với độc, nàng không chút do dự chọn độc!
Bằng không, danh hiệu Độc Tiên há chẳng phải uổng phí hay sao?
Thế là nàng nhảy từ tay hắn xuống, ôm chặt Ngàn Âm Thảo, ngồi xổm trong góc, quyết không thèm để ý tới cái tên "dụ cơm mê người" kia nữa.
Dạ Thiên Hàn thấy thế thì mặt trầm xuống, đáy mắt thoáng qua vẻ không vui.
Một cây cỏ cũng có thể khiến nàng bỏ ăn?
Hắn gắp một miếng gà tẩm ướp thơm lừng, cố tình đặt gần miệng:
"Ừm… thật là thơm nha."
Rồi nhai rôm rốp, cố tình nói thật lớn: "Tiểu Tà Nhi, chẳng lẽ ngươi không thèm ăn sao?"
Thật ra mấy món này hắn ăn mãi cũng chán, chẳng còn hứng thú. Nhưng hôm nay, hắn lại cố ý làm như ngon lắm để chọc ghẹo nàng.
Mạc Tiểu Tà khẽ nuốt nước miếng.
[Tên yêu nghiệt! Tên khốn khϊếp!]
Nhưng cho dù dụ dỗ kiểu gì, nàng cũng không chịu buông Ngàn Âm Thảo.
Dạ Thiên Hàn càng nhìn càng thấy tức, hắn là một đế vương quyền khuynh thiên hạ, vậy mà còn không bằng một… cọng cỏ!
Quan trọng là, hắn… thật sự cảm thấy ghen!
Hắn ném đũa, đứng dậy đi thẳng ra ngoài.
Phải ra ngoài cho tỉnh đầu óc mới được.
...
Không biết bao lâu sau…
Mạc Tiểu Tà vẫn cuộn tròn trong góc, bụng đói đến choáng váng.
Không thể ngồi chờ chết! Phải đi kiếm gì bỏ bụng thôi!
Nhưng mà… Ngự thiện phòng ở chỗ nào?