Chương 28: Phạt...?

“Còn không mau đi tìm! Một nén nhang sau nếu chưa tìm thấy, các ngươi tự nghĩ hậu quả đi.”

Tà khí trong mắt hắn lóe lên.

Hắn biết, con tiểu thú kia không an phận: Hắn vẫn còn nhớ rõ nó từng “đào tẩu” khỏi tay Nhị tiểu thư phủ Thừa tướng ra sao. Lần này, chẳng lẽ lại muốn trốn khỏi hắn?

Chỉ cần nghĩ đến điều đó, trong mắt hắn lập tức xuất hiện tia nguy hiểm lạnh lẽo.

Nó là của hắn, đời này kiếp này, đừng hòng chạy!

Hoàng thượng vừa dứt lời, ai nấy như ong vỡ tổ. Cả hoàng cung lập tức rối loạn, gà bay chó sủa.

Còn Mạc Tiểu Tà?

Nàng vẫn đang nằm thoải mái dưới gốc cây trong Ngự Hoa Viên, linh khí nơi này so với tiểu sơn nàng từng ở còn dồi dào gấp mấy lần. Tu luyện no nê xong, nàng lăn ra ngủ ngon lành.

Hoàn toàn không biết rằng vì nàng mà trong cung sắp bị lật tung.

“Ngươi ngủ ngon thật đấy!” Một giọng nói tà mị lạnh lẽo vang lên bên tai.

Mạc Tiểu Tà còn chưa kịp mở mắt đã cảm nhận được nguy hiểm. Nàng mở to mắt, liền thấy ngay một đôi mắt lam thẫm, sâu hun hút, đang nhìn mình chằm chằm.

Xong rồi!

Bản năng sinh tồn trỗi dậy, phản ứng đầu tiên của nàng chính là… bỏ chạy!

Nhưng còn chưa kịp nhấc chân, cả thân thể đã bị Dạ Thiên Hàn xách bổng lên rồi.

“Chi chi chi…”

Thả ta xuống, mau thả ta xuống!

Mạc Tiểu Tà giãy giụa liên hồi, nhưng chẳng làm Dạ Thiên Hàn lay chuyển dù chỉ một chút.

Khuôn mặt tà mị ấy từ từ phóng đại trong mắt nàng. Giọng nói mang theo vài phần nguy hiểm vang lên bên tai đầy lông mềm:

“Sao thế? Còn muốn bỏ trốn nữa à?”

Mạc Tiểu Tà vội vàng lắc đầu nguầy nguậy: [Không có, tuyệt đối không có ý định ấy!]

Ở trong cung có chỗ dựa lớn như hắn, ăn ngon mặc ấm, ngủ cũng yên, nàng vốn dĩ không hề muốn rời đi trước khi tu luyện thành người. Chẳng qua… vừa rồi hắn nhìn đáng sợ quá, bản năng tự vệ trỗi dậy, nên nàng mới vô thức muốn… né xa ra một chút.

“Ngươi khiến trẫm phải bỏ dở chính sự để đi tìm ngươi, nói xem, trẫm nên phạt ngươi thế nào mới phải đây?”

Ngón tay thon dài của Dạ Thiên Hàn lướt nhẹ sau lưng nàng, khóe môi cong lên nụ cười quỷ quyệt.

Phạt...?

Tâm trạng Mạc Tiểu Tà lập tức chùng xuống, đôi mắt tím long lanh nước nhìn hắn đầy tội nghiệp.

Hắn sẽ không bỏ đói nàng mấy bữa hoặc không cho nàng ngủ đấy chứ?

Ai dè, nàng lại đánh giá thấp độ điên tà của tên biếи ŧɦái này!

“Hay là… trẫm đánh gãy chân ngươi? Hoặc lột da lấy thịt ngươi ra nấu một nửa, chưng một nửa?”

Giọng nói như ma quỷ vọng ngay bên tai, lạnh toát sống lưng.