Chương 9

Không thành công, Thẩm Thiền ngược lại suýt nữa thì chết.

“Ta không làm bừa.” Thẩm Thiền nhìn Thành Ngọc, ánh mắt bình tĩnh: “Chuyện ta nhờ sư tỷ giúp điều tra, có tiến triển gì không?”

Thành Ngọc ôm đầu gối: “Không có.”

Nàng ta chỉ là một dược tu, không phải thần tiên, cũng không phải Bồ Tát.

Người thường phân hóa thành Khôn Trạch là thuận theo ý trời, Khôn Trạch muốn trở thành người thường lại là nghịch thiên, Thành Ngọc dù thần thông quảng đại đến đâu, cũng không thể nghịch thiên mà làm.

Thẩm Thiền gật đầu: “Đa tạ sư tỷ.”

“Nếu ngươi lo lắng sẽ xảy ra chuyện ở Đại hội Trâm Hoa, chi bằng đi tìm Mị Đan để trấn áp một chút, ta nghe nói cách đây không lâu, có một con mị ở vùng Kiến Ninh gây sóng gió hại không ít người, bị một tán tu vô danh đi ngang qua một kiếm đánh trở về nguyên hình, hiện vẫn đang lẩn trốn.” Thành Ngọc nói: “Việc này thực tế hơn nhiều so với ý nghĩ viển vông của ngươi.”

Thẩm Thiền không đáp lời.

Thành Ngọc liếc nhìn thanh “Cửu Thiên” đặt ở một bên, trên chuôi kiếm đã rơi vài bông tuyết nhỏ vụn, kiếm quang màu lam nhạt phản chiếu vào mắt, nàng chợt nhớ ra một chuyện: “Nghe các sư muội nói, ngươi có một muội muội mới rồi.”

Thẩm Thiền nặng nề đáp một tiếng: “Ừ, Chưởng môn đã nhận nàng làm nghĩa nữ rồi.”

Đêm qua chỉ vội vã gặp một lần, Thẩm Thiền sớm đã quên mất dung mạo cô gái đó, chỉ tò mò Thành Ngọc sao đột nhiên lại nói đến chuyện này.

“Có phải gọi là Phó Minh Ly không?” Thành Ngọc chống cằm, nhìn mỹ nhân trong bể thuốc.

Cái tên này nghe quen tai, chắc là vậy, Thẩm Thiền gật đầu.

“Đứa muội muội này của ngươi là một nhân vật đấy.”

Thành Ngọc cười nói: “Nghe nói còn chưa luyện thể mà đã đánh cho sư tỷ Trúc Cơ kỳ sưng mặt sưng mũi, còn thiêu rụi cả sân viện nữa, lúc ta ngự kiếm đến thì căn nhà đó vẫn còn bốc khói đen.”

Thẩm Thiền mở mắt, giữa trán khẽ nhíu lại, vài hạt tuyết bị rũ xuống rơi vào nước thuốc, gợn sóng lan ra.

Nàng mơ hồ nhớ cô gái nhỏ đó mặt vàng da xanh, gặp nàng thì vẻ mặt nhút nhát, vậy mà lại có bản lĩnh lớn đến thế sao?

“Sau này ngươi sẽ có phiền phức rồi.” Thành Ngọc hả hê nói.

Lời vừa dứt, lá tre lay động, Thẩm Thiền xòe tay, tờ giấy truyền tin bị chặn lại từ từ mở ra trong lòng bàn tay nàng: "Mời Thẩm Thiền sư tỷ nhanh chóng đến Huấn Giới Đường."

Phiền phức này chẳng phải đã đến rồi sao.

Thành Ngọc vui vẻ: “Đây là muốn ngươi đi bảo lãnh người ta về, mang thêm chút bạc đi, cả khu viện đó đều cháy rụi rồi, Trưởng lão giận lắm rồi.”

Phó Minh Ly còn chưa bái sư, phạm lỗi theo lý thì là Thẩm Cẩn Duẫn ra mặt xử lý, nhưng Chưởng môn bận rộn đến mức chân không chạm đất, đương nhiên không có thời gian đi, do đó công việc này thuận lý thành chương mà rơi vào đầu Thẩm Thiền.

Muội muội phiền phức.

Thẩm Thiền nghĩ thầm.

Nàng mệt lắm, không muốn quản chuyện này.

---

Khi dẫn Phó Minh Ly ra khỏi Huấn Giới Đường, Thẩm Thiền sắc mặt không tốt lắm.

Tối qua khó chịu suốt một đêm, bể thuốc kia rất khó khăn mới áp chế được đợt phát nhiệt của nàng, nàng vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, lại còn bị buộc phải ở Huấn Giới Đường nghe Trưởng lão huấn thị hơn một canh giờ.

Bước chân xuống bậc thang rất lớn, tuyết mỏng rơi xuống rồi lại bay lên.

Cô gái nhỏ mặt vàng da xanh chạy lóc cóc theo sau Thẩm Thiền, chân bước sâu bước nông lún vào tuyết, lải nhải không ngừng giải thích với Thẩm Thiền là Diệp Linh sư tỷ khıêυ khí©h nàng trước, không phải nàng cố ý gây gổ, căn nhà là do không cẩn thận mà cháy.